Chiếc Xe Tank Tiger gầm rú như con thú bị thương khi bọn họ vật lộn vượt qua cánh đồng lở loét đạn pháo. Bên trong khoang lái ngột ngạt mùi dầu máy, khói thuốc lá rẻ tiền và mồ hôi lạnh của năm gã lính Đức đang co quắp trên ghế. Chỉ huy Rolf siết chặt bản đồ đã nhàu nát, mắt đỏ ngầu vì hai ngày không ngủ và tác dụng của những viên ma túy đá Wehrmacht phát mỗi sáng. "Không được dừng lại!" Hắn gằn giọng khi Chiếc Xe Tank tránh miệng hố đại bác, thân thép kẽo kẹt nghiến rên. Phía chân trời, những cột khói đen báo hiệu làng mạc đang cháy - khu vực họ phải đâm xuyên qua để đến cái hầm trú ẩn quái quỷ nào đó von Hardenburg mắc kẹt. Mỗi cây số đều là cực hình. Chiếc Xe Tank lắc lư như cỗ quan tài di động trên nền đất ngập xác người chưa kịp chôn. Günther, xạ thủ trưởng, nôn thốc nôn tháo vào góc khoang sau khi nhìn thấy bàn tay trẻ con văng lên nòng pháo. "Quỷ Satan!" - hắn rú lên, tay giật giật viên thuốc tiếp theo trong túi áo. Những ảo giác bắt đầu hiện ra: bóng ma lính Nga vẫy tay từ hốc cây cháy đen, tiếng khóc phụ nữ vọng lên từ loa phóng thanh vỡ nát. Đêm thứ ba, Chiếc Xe Tank đột nhiên chết máy giữa đầm lầy. Franz - thằng nhóc lái xe mới 19 tuổi - khóc nức nở khi nhìn thứ chất lỏng nhầy nhụa tràn qua khe hở. "Chúng ta... chúng ta đang ở nghĩa trang Xô Viết rồi..." nó lắp bắp. Rolf tát Franz đến bật máu môi, nhưng chính hắn cũng ngửi thấy mùi thịt thối lẫn trong sương. Chỉ còn biết nhồi thêm thuốc, đạp guồng thép bằng bàn chân run bẩn. Rạng sáng ngày thứ tư, Chiếc Xe Tank húc đổ hàng rào kẽm gai cuối cùng. Sáu cái đầu rụt rè thò lên nóc pháo, mắt mở trừng trừng nhìn cái hầm bê tông xám lạnh đang phun khói. Franz rít thuốc đến tóe lửa trong khi Rolf thở hổn hển mở nắp khoang. "Toàn bộ trong đó," hắn lẩm bẩm, "phải có thứ gì tồi tệ hơn cái chết đang chờ." Tiếng loạt AK-47 nổ như pháo đầu cướp đi câu nói cuối cùng. Chiếc Xe Tank đột nhiên trở thành quan tài di động thật sự, tiếng thép xé thịt người vang lên như hợp xướng địa ngục.