Gió thu luồn qua song cửa Văn Hương Các mang theo mùi lá ngô đồng úa vàng, Giang Lý nép mình sau tấm bình phong gỗ lụa, ngón tay lần từng nét chữ trong tập Chiêu Ly Phú của A Triệu. Lần thứ bảy trốn khỏi đoàn hộ tống nhà họ Vương, nàng chỉ muốn tìm chút bình yên bên người bạn tri kỷ áo vải ấy. A Triệu vẫn thế - đôi mắt phượng nheo lại khi cười, giọng nam trầm đọc thơ như rót mật vào tai: "Cô gái nhà họ Giang chẳng phải chim sẻ, sao lại để đời buộc chân vào lồng son?" Nàng không ngờ lời nói đùa năm nào giờ thành lời tiên tri. Ngày kiệu hoa rẽ lối vào Tả Tướng phủ, trâm vàng nặng trịch trên mái tóc, Giang Lý chết lặng thấy A Triệu khoác long bào đứng giữa bể người cung tần. Ánh mắt ông vẫn ấm như ngày chốn cốc am chia chén trà pha nước mưa, nhưng giờ đượm nỗi đau "Ta không dối gạt, chỉ sợ một câu nói thật sẽ đánh mất những buổi chiều được ngắm nàng ngồi đọc Chiêu Ly Phú". Chính sảnh điện ngập máu loạn quân khiến Giang Lý hiểu vì sao hắn phải giả dạng. Tay nắm chặt chuỳ vàng cứu A Triệu khỏi mũi tên độc, Giang Lý ngửi thấy mùi huyết tươi nồng nặc xen lẫn hương trầm từ túi gấm - thứ hương vị suốt ba tháng họ cùng phân tích mật mã trong thư tín phe Phượng Dực Các. Gót sen dẫm lên bản đồ quân sự dưới thềm ngọc, hai người mỉm cười với nhau như thuở còn trốn gia nhân dưới gốc ngô đồng già. Cờ tiễn đưa những kẻ phản nghịch về với đất, hơi ấm bàn tay A Triệu siết chặt tay nàng trong buổi sáng định mệnh ấy là thứ duy nhất khiến Giang Lý không hối tiếc chiếc trâm cài tóc đã gãy đôi.