Bầu không khí trong Tần cương như một chiếc lògang đã ngừng thở, mỗi con phố nhỏ, mái nhà ngói xám đều mang trong mình tiếng thì thầm của những bí mật khôn nguôi. Trong cái chính giữa của sự phức tạp ấy, Tô Chiêu Tuyết – một thiếu nữ trẻ tuổi đã phải gánh lên mìnhánh nặng của một thân nam nhi – bước vào với đôi mắt đượm đầy nỗi đau và quyết tâm không lay chuyển. Gia đình cô, một dòng họ khiêm nhường bỗng dưng trở thành tội nhân trong một vụ thảm sát máu me, tài sản tịch thu, uy danh chà đạp. Và từ ngày đó, Chiêu Tuyết không còn tin vào ánh trăng kia nữa. Đêm đêm, cô vẫn mơ thấy nụ cười của em gái mình – người em gái nhỏ bé, dịu dàng đột ngột biến mất như sương khói, để lại duy nhất một chiếc khăn đỏ rách nát trong chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Để đi tìm sự thật, cô đã cắt tóc cạo mặt, lấy một cái tên giả, len lỏi vào giới quan lại vốn khép kín này. Hành trình cô không đơn độc mãi. Một ngày kia, trong một vụ án tưởng chừng vu oan về “phù thuỷ” ở làng ven sông, cô đã chạm trán với Phương Cơ – một Ngự sử trẻ, lạnh lùng, mang trong mình sự nghiêm khắc của chức vụ và cả một chút định kiến khó bỏ đối với “nam nhi”. Ban đầu, Phương Cơ xem Chiêu Tuyết (dưới danh một vị công tử) chỉ là một kẻ nhiều chuyện, thích xen vào việc người. Nhưng trong cuộc điều tra kinh hoàng ấy, khi những xác chết được tìm thấy với những dấu hiệu kỳ dị, những lời đồn thổi về nghi lễ cúng tế đen tối, và sự xuất hiện của những kẻ bí ẩn trong đêm, chính Chiêu Tuyết với cái nhìn tinh tường và lòng dũng cảm đã giúp Phương Cơ nhìn thấy bức màn che khuất thực sự. Họ không điều tra một vụ án đơn lẻ. Họ dần vén mở một bức màn rộng lớn hơn nhiều: một âm mưu được dệt nên từ những sợi dây quyền lực trong triều đình, nơi những cuộc thảm sát gia đình cô chỉ là một mảnh ghế nhỏ bé trong bức tranh lớn. Có những kẻ muốn dùng “phù thuỷ” làm mồi ngon, vu khống những dòng họ có tiếng nói, để thay thế chỗ đứng, chiếm đoạt vùng đất, quyền tài. Và trong đó, có lẽ người em gái của Chiêu Tuyết, với sự vô tội và sự nhận thức về một bí mật nào đó, đã trở thành mục tiêu hoặc con tin. Mỗi bước tiến, họ phải đối mặt với sự ngăn cản của những tên tuổi lớn, những manh mối bị che giấu, và chính sự nghi ngờ từ quan lại trong triều. Có những lúc Chiêu Tuyết suýt lộ thân phận, phải dùng hết mưu trí và cả sự hy sinh của bản thân để giữ lấy lớp vỏ nam nhi, để được tiếp tục đi sâu vào hang hổ. Phương Cơ, dần thay đổi, từ một quan lại theo quy tắc đã trở thành một người bạn đồng hành tin cậy, sẵn sàng liều lĩnh chống lại cả giới quý tộc để tìm ra công bằng. Họ không còn là một thiếu nữ giả nam và một Ngự sử đơn thuần. Họ trở thành hai người lính, dũng cảm bước vào vùng đất tập kết của sự thối nát, nơi ánh trăng còn phản chiếu cả máu và nước mắt. Và họ biết rõ: để vạch trần âm mưu, có thể họ sẽ phải đánh đổi cả tính mạng, danh dự, và tất cả những gì còn sót lại của quá khứ. Nhưng với Chiêu Tuyết, có một điều không thể đánh đổi: việc tìm lại chân lý, và nếu có thể, tìm thấy bóng dáng người em gái đã mất tích.