Bên kia dòng sương mờ, nơi chín suối mênh mang tiếng thở dài, Joan đếm từng nhịp thời gian rơi rụng. Bảy ngày – vỏn vẹn bảy vầng trăng lặn – để quyết định nơi gửi gắm linh hồn qua miền vĩnh hằng. Hai bóng hình ám ảnh giữa lồng ngực cô: Một người chồng tần tảo, bàn tay chai sạn nắm chặt tay cô qua bao mùa gió bấc. Một người là ánh mắt tuổi mười tám, kẻ đã ngã xuống khi trái tim họ còn ngập tràn tiếng hẹn thề, nay đứng chờ nơi bến đò xưa với nụ cười vẫn nguyên vẹn như thuở thiếu thời. Chọn Chồng Nơi Chín Suối – cụm từ như dao cứa vào xương sườn mỗi đêm. Người chồng già nhìn cô bằng đôi mắt đục mờ: "Em cứ đi... Anh đủ ấm rồi". Người tình xưa thì thầm lời độc đoán ngọt ngào: "Mình đã hứa cùng nhau thoát khỏi kiếp người rồi, phải không Joan?". Cát trong chiếc đồng hồ vô hình mỗi lúc một vơi, hạt cát cuối cùng rơi xuống cũng là lúc lựa chọn thành bia mộ – không đổi được, không hối được. Cô đi qua những con đường mờ ảo đầy bóng ma lưỡng lự, nghe tiếng thì thào của hàng vạn linh hồn khác: "Chọn Chồng Nơi Chín Suối... Chọn đi...". Bầu khí quyển nặng mùi hoa địa ngục – thứ hương ngửi một lần là nhớ cả nghìn năm. Joan ngồi thụp xuống bên bờ suối thứ chín, nước lạnh buốt cuốn quanh cổ chân như những ngón tay níu kéo. Chọn Chồng Nơi Chín Suối – câu hỏi xé cô làm hai mảnh: Một nửa muốn lao vào vòng tay ấm áp của kẻ đồng hành trọn kiếp nhân sinh, nửa kia khát khao được trở về với mối tình chưa bao giờ kịp thành hình hài. Mặt nước dao động. Hình ảnh người chồng già dần nhòe đi trong làn sóng, chỉ còn tiếng cười trong trẻo của chàng trai năm nào vọng lại từ vực sâu. Joan biết mình phải chọn – nhưng liệu trái tim đã ngừng đập kia, có còn đủ máu để rỉ ra câu trả lời?