Ánh chiều tà đổ xiên qua tán rừng linh giác, Tề Tuyên Vương cưỡi ngựa xông lên đuổi theo con mồi thì bỗng trời tối sầm. Ba thích khách mặc đồ đen như quạ đói xông ra từ bụi rậm, lưỡi đoản đao lạnh ngắt chĩa thẳng long thể. Tề Vương hét "Ngựa ta đây!" chuẩn bị thúc ngựa thoát thân thì nghe tiếng xé gió "vút" một đường kiếm tinh anh. Chung Vô Diệm (1985) - kỳ nữ mình mặc giáp bạc, tóc xõa ngang vai, bay từ trên ngọn thông xuống như thiên binh. Mượn thế ngọn giáo gẫy bên đường mà thế kiếm như rồng cuộn, chưa đầy ba chiêu đã khiến lũ sát thủ chạy thục mạng. "Bệ hạ yên lòng!" Giọng nàng vang lên như phượng hót giữa chiến trường, khăn che mặt cấm vệ tung bay để lộ nửa mặt phải tựa ngọc bích ánh trăng. Tề Vương ngây ngẩn đứng như tượng gỗ, mắt không rời gò má cao thanh tú cùng đôi mắt phượng đường bệ ấy. "Người này... chẳng lẽ tiên nữ giáng trần?" Vua vụt nắm tay nàng đang giơ kiếm chặn ngựa, mùi mồ hôi trộn hương cỏ non thoáng đưa khiến cung kiếm rơi "cạch" xuống đá. Ba ngày sau, điện Ngọc Hợp rực rỡ lễ thành hôn - ông vua mê muội phong ngay vị cứu tinh làm hoàng hậu mà chẳng đoái hoài chuyện nàng suốt đêm động phòng đều đội lụa là kín mặt. Mãi đến khi mùa mưa năm ấy tràn về, gió quật tấm che ngang tránh hậu trong buổi tế thiên, để lộ vết sẹo chằng chịt tựa rễ đa già bên trái khuôn mặt - Tuyên Vương kinh hãi hét "Yêu quái!" rồi quay mặt đi, từ đấy đày Vô Diệm ra Lãnh Nguyệt cung mà đêm đêm ôm Hạ Nghênh Xuân mắt phượng mày ngài. Ít ai biết dưới làn da trắng nõn của Hậu cung đắc sủng ẩn giấu nanh hồ ly chín đuôi. Từ mấy trăm kiếp trước, Chung Vô Diệm vốn là sư tỷ đồng môn phái Tây Vực Huyền Môn, một kiếm đứt lìa đuôi thứ ba khi Nghênh Xuân cướp đan dược. Mối hận xé tim khiến con yêu chín lần hóa kiếp báo thù: khi thì phù phép khiến hồn ma nhập vào tráp trang sức của Vô Diệm, lúc lại đầu độc mâm ngự thiện bằng khói độc yêu thuật. Nguy hiểm nhất là lần Nghênh Xuân giả làm cung nữ dâng rượu, chiếc chén ngọc phun ra dòng lửa xanh chớp mắt thiêu rụi tay áo hậu bào may bằng gấm Tây Vực. Thịnh nộ bùng lên khi Tề Vương nguyện hứa dâng ngôi chính cung cho ái phi. Vô Diệm lật bàn xông thẳng đến tam cung, đôi tay búp măng năm nào giờ cầm cổ chiếc ngọc tỷ ấn loạn những đường gân xanh: "Khẩu thị tâm phi! Hôm trường mộc săn bắn, phu quân hứa thế nào?". Linh khí từ vết sẹo xấu hổ dâng cao thành vầng hào quang xám ngắt. Người đối diện uể oải liếc nhìn đế ấn cùng ánh mắt chửi rủa của quần thần bên dưới, đành buột miệng: "Quả nhân... quả nhân lập Nạp ngươi làm Đông cung". Đằng sau rèm châu, Hạ Nghênh Xuân quặn thắt cắn vỡ môi, chín cái đuôi vô hình đập phá tan nát đạo bùa trấn yểm quanh giường ngọc.