Phim Chuyến Đi Gặp Mẹ (2021) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: Kids Are Fine
Xem phim Chuyến Đi Gặp Mẹ có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: ongoing
Năm phát hành: 2021
Thời lượng: 108 phút
Quốc gia:
Hàn Quốc
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Lee Ji-won
Diễn viên:
Lee Kyung-hoon, Park Ye-chan, Hong Jeong-min
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Chuyến Đi Gặp Mẹ 2021
Nhà Da Yi ở bản Pa Co, trên đỉnh núi cao quanh năm mây phủ. Mẹ nó làm nương ngô, trồng thêm ít rau rừng để bán ở chợ huyện, bố nó thì đi làm thợ xây ở Bình Dương, năm nay mới về nhà một lần vào Tết. Hôm đó mẹ nó trèo lên hốc đá hái rau, trượt chân ngã xuống hố sâu, gãy xương đùi rồi sốt cao liên tục, trạm y tế xã bảo phải chuyển ngay lên bệnh viện tỉnh, cách nhà tận 80 cây số. Bác gái hàng xóm chở mẹ nó đi, chỉ kịp để lại cho Da Yi một mảnh giấy nhắn viết nguệch ngoạc: "Mẹ đi chữa bệnh, con ngoan ở nhà đợi", nhưng Da Yi thấy bác gái lau nước mắt khi bước lên xe, nó biết mẹ ốm nặng lắm, nặng hơn mọi lần mẹ chỉ bị cảm lạnh uống lá chanh là khỏi.
Chiều hôm đó Da Yi ngồi dưới gốc bàng già đầu bản, ôm cái hòn gỗ hình con gà mẹ đẽo cho nó hôm sinh nhật 9 tuổi, khóc nức nở. Tuấn – thằng bạn cùng lớp, nhà ở cạnh – chạy qua, sau lưng là Lan, đứa em gái nó hay mang theo cái túi vải đựng kẹo dồi bà nội làm. Tuấn nghe xong câu chuyện, vỗ ngực bôm bốp: "Tao biết đường đi tỉnh, tao từng đi theo bố tao chở ngô lên bán, tụi tao đi tìm mẹ mày đi. Chuyến Đi Gặp Mẹ này tao dẫn đường, không lạc đâu!" Lan cũng gật đầu, lôi từ túi ra gói thuốc bổ lá cây bà nó sao khô: "Cho mẹ uống cái này, nhanh khỏi lắm."
Tụi nó mượn chiếc xe đạp cũ nát của Tuấn, lốp trước mòn vẹt, đi được 10 cây số thì dính đinh, xịt lốp. Không có tiền vá, tụi nó đành dắt bộ. Đường núi lúc đó đang mùa mưa, đất đỏ nhão nhoẹt, giày của Da Yi rách ngón chân cái, đất dính đầy tất. Đi được nửa ngày thì đói, Lan chia mỗi đứa một cái kẹo dồi, dặn "Để dành cho mẹ nữa nhé", rồi Tuấn trèo lên cây ổi ven đường, hái mấy quả ổi xanh cho tụi nó nhai cho đỡ cồn cào. Tối xuống, rừng tối om, tiếng chó sói hú văng vẳng, Da Yi run lẩy bẩy, nắm chặt tay Tuấn, Lan thì hát nhỏ bài hát mẹ nó hay hát cho nghe, tiếng hát nhỏ xíu vang trong đêm mưa, làm nó đỡ sợ một chút. Nó suốt đêm ôm cái hòn gỗ con gà, nhớ lại lần cuối gặp mẹ: mẹ nằm trên giường tre, tay lạnh ngắt, hứa về sẽ nấu cho nó bát phở bò, nó sợ lắm, sợ mẹ không giữ được lời hứa, sợ mở mắt ra không còn thấy mẹ ở nhà nấu cơm nữa.
Sáng hôm sau tụi nó gặp một ông già đi xe máy, nghe chuyện thì chở tụi nó đi được 5 cây số, đến ngã ba đường lớn. Đến bến xe khách, tụi nó không có tiền mua vé, Tuấn đứng ra xin được khuân vác hành lý cho mấy bác đi xe, Lan giúp một bà cụ xách giỏ đi qua đường, Da Yi thì đứng cạnh quầy vé, tay run run cầm mảnh giấy nhắn của mẹ, mắt đỏ hoe. Một bác tài xế xe đi tỉnh thấy vậy, hỏi thăm, nghe xong câu chuyện thì bảo "Lên xe đi các cháu, bác không lấy tiền, hồi trước mẹ bác cũng ốm nặng, bác hiểu cảm giác muốn gặp mẹ lắm".
Đến bệnh viện tỉnh, tòa nhà cao chót vót, người ra vào tấp nập, Da Yi đứng ngẩn người ra, không biết đường nào vào. Nó hỏi một chị y tá, đưa mảnh giấy nhắn ra, chị ấy dẫn tụi nó lên tầng 3, khoa Nội. Khi nhìn thấy mẹ nằm trên giường bệnh, mặt hốc hác, tay đeo dây truyền, Da Yi chạy bổ tới, ôm chầm lấy mẹ, khóc nức nở. Mẹ nó cũng khóc, vuốt tóc nó, giọng yếu ớt: "Sao con lại đến đây? Sao dám đi xa thế?" Lan đưa gói thuốc bổ cho mẹ nó, Tuấn đặt mấy quả ổi xanh nó hái được lên bàn cạnh giường, ngượng nghịu cười. Bác gái hàng xóm chạy vào, thấy tụi nhỏ thì vừa mắng vừa khóc, ôm chầm lấy cả bọn.
Da Yi ở lại bệnh viện với mẹ suốt một tuần, mỗi ngày Tuấn và Lan đều gọi điện về hỏi thăm, bảo ở nhà tụi nó đã giúp bác gái chăm sóc nương ngô cho mẹ nó. Hôm Da Yi về bản, mẹ nó đã đỡ nhiều, hứa khi về nhà sẽ nấu cho nó bát phở bò, đúng như lời hứa hôm trước.
Nó không bao giờ quên Chuyến Đi Gặp Mẹ ấy. Nó biết can đảm không phải là không sợ, mà là run chân run tay vẫn cứ bước đi, vì muốn gặp người mình thương nhất. Tình bạn không phải là lúc chơi đùa cùng nhau, mà là lúc đứa bạn thân nhất sẵn sàng đi bộ 80 cây số, nhịn đói nhịn khát cùng mình, chỉ để mình được gặp mẹ. Còn nỗi sợ mất mát? Nó vẫn còn, mỗi lần thấy mẹ hắt hơi là nó lại lo lắng, nhưng nó không còn ngồi yên chờ đợi nữa. Nó biết nếu có chuyện gì xảy ra, nó sẽ không đơn độc, và nó có thể làm gì đó, dù nhỏ bé, để giữ người mình thương ở lại.