Stephen Seary vừa đặt chân xuống sân bay Melbourne thì nhận được tin nhắn dữ dội từ em gái: "Mẹ không qua khỏi tuần này đâu, anh về muộn là hối hận cả đời!" Chuyến đi định mệnh ấy, vốn chỉ là chuyến về gấp gáp để chịu tang, nhanh chóng biến thành một mớ hỗn độn không lối thoát. "Chuyến Đi Hỗn Loạn" bắt đầu ngay từ cánh cửa bệnh viện. Người mẹ thoi thóp trên giường bệnh là trung tâm của cuộc chiến giành quyền thừa kế. Stephen, đứa con trai bỏ xứ sang châu Âu theo đuổi nghệ thuật, bị cả họ hàng xem như kẻ ngoại tộc. Tiếng chì chiết của dì Ba – "Mày bỏ mặc má 10 năm, giờ về để đục túi hả?!" – xé toang không khí vốn đã nặng mùi thuốc sát trùng. Người em trai thì mắt lạnh như tiền, liên tục nhắc khéo về khoản tiền chữa trị "tạm ứng" mà anh chưa kịp trả. Tưởng đã hết loạn, ai ngờ tình cũ dở chứng… Giữa lúc mặt nặng như đeo chì, Lisa – mối tình sinh viên năm nào – bỗng hiện ra như cơn ác mộng. Người phụ nữ vẫn còn vẻ kiêu sa ngày trước xuất hiện tại quán cà phê cạnh nhà, cười khẩy: "Chàng trai châu Âu mấy chục năm rồi vẫn chỉ là kẻ bỏ chạy?" Căn bệnh ung thư của mẹ, hoá ra, chính Lisa là bác sĩ điều trị. Chuyện cũ chưa kịp nguội, mối hận tình nào dễ buông? Bản hợp xướng căng thẳng lên cao trào khi đồng nghiệp châu Âu gõ cửa. Điện thoại Stephen đổ chuông liên tục – đạo diễn nhà hát Lyon giục anh quay gấp để cứu vở diễn sắp công chiếu. Những cuộc điện thoại giữa đêm làm cả nhà bực bội: "Mày coi cái nhà hát ma nào đó quan trọng hơn má mày hả?" Chồng chất áp lực, Stephen suýt đấm vỡ kính ô tô khi chiếc xe thuê bị người lạ đâm văng gương chiếu hậu. "Chuyến Đi Hỗn Loạn" chẳng cho ai một phút nghỉ thở. Hai bữa cơm gia đình biến thành chiến trường ném đũa, đĩa. Bi kịch chạm đáy khi em gái đùng đùng xách vali đến nhà anh, hét lên: "Bố mày đuổi tao ra đường vì cái nhà mặt phố đấy!" còn mẹ thì thều thào trăng trối trong hồi hộp: "Con đừng bán căn phòng nhỏ nơi mẹ sinh con…" Khi chuyến bay về Pháp cất cánh, Stephen nhắm mắt lại – hình ảnh ngôi nhà tuổi thơ giờ đã nhuốm mùi thuốc súng thừa kế, tiếng cười chua chát của Lisa văng vẳng, và lời hứa "Sẽ quay về" anh thốt lên trong lễ tang đẫm nước mắt… như một lời nguyền mới. Bầu trời châu Âu lạnh thấu xương, nhưng có lẽ vẫn ấm hơn cái lạnh trong tim người nghệ sĩ vừa bước ra từ cuộc chiến mang tên "Chuyến Đi Hỗn Loạn".