Chuyện Nhà Quý Tộc Dinh thự Davenport lúc nào cũng ngập tiếng xì xào. Bên ngoài, những khuôn mặt thị dân ngước nhìn tòa lâu đài trắng vờn mây như ngưỡng mộ một tháp ngà, mà đâu biết trong ấy đang nảy sinh thứ tình cảm khiến cả dòng họ phải chấn động. Hannah – cô con gái út nhà quyền thế – dạo này cứ lơ đãng nhìn ra cửa sổ hồi lâu mỗi khi bóng anh khuân vác áo sờn vai thấp thoáng ngoài vườn. Đám tôi tớ thì thầm nhau về cái lần cô bé cố ý làm rơi cuốn sách giữa hành lang để mượn cớ gặp gã đàn ông nghèo khó, như đánh vía của mẹ già đứng đằng xa. Trong khi đó, giữa phòng khách dát vàng lòe loẹt, nhà Davenport đang bị xé nát bởi cơn điên tới sau trò lừa đám cưới tháng trước. Elizabeth – con gái cả – thậm chí không buồn khóc khi gã hôn phu kiêm anh họ lòng thòng cà khịa gái làng chơi đêm trước hôn lễ. Bà chủ dinh thự ngã quỵ trên ghế bành, tay siết chặt tràng hạt ngọc trai như định níu lại danh dự gia tộc đang vụn vỡ. Ông Davenpot đập nắm đấm xuống bàn gỗ mun: “Thằng vô lại ấy định giết ta bằng đòn này sao?”, chẳng ai dám nhắc tới bức thư tuyệt tình viết vội của Elizabeth bỏ lại trên bàn ăn sáng, kèm lời nhắn “Con thà lên tu viện còn hơn nhìn mặt hắn suốt đời!”. Giữa mớ hỗn độn ấy, mối tình của Hannah và gã đàn ôn cơ hàn như lưỡi dao cắt ngang tấm vải nhung xa hoa nhà quý tộc. Anh khuân vác chẳng dám ngửng mặt lên khi đưa tách trà cho cô chủ nhỏ, nhưng đôi mắt họ lại lần nhau trong tích tắc bâng quơ, lén lút như kẻ trộm. Mùi mồ hôi lao động và hương nước hoa oải hương bất chợt hòa quện lúc Hannah cố ý chạm tay mhẹ khi nhận khay đồ, bỗng làm căn phòng ngột ngạt hơn cả cảnh cha cô gào thét với các cổ đông ở phòng bên. Ở góc nhà, chân dung tổ tiên Davenport như cau mày nhìn xuống. Những chiếc gương Venezia phản chiếu cảnh trớ trêu: lão quản gia cúi đầu dọn mảnh ly sứ vỡ – thứ đã bay thẳng từ tay Elizabeth vào mặt kẻ hứa hôn – trong khi ngoài vườn, cành hoa hồng trắng mà anh khuân vác âm thầm để lại trên bậc thềm đã được Hannah giấu vào túi áo, nóng hổi như trái tim thổn thức giữa cuồng phong gia tộc...