Trong một buổi chiều tà phủ bóng xuống nghĩa địa cổ, đoàn làm phim tài liệu về nghi lễ Âm Hôn của đạo diễn trẻ Lê Khôi đột ngột gặp sự cố. Máy quay ghi lại hình ảnh một cô dâu trong trang phục áo dài trắng cũ kỹ, mái tóc xõa dài, đứng lặng giữa nghĩa địa. Không ai khác, đó chính là Cô Dâu Từ Quá Khứ – linh hồn của một thiếu nữ tên Mộng Tuyết, chết oan ức cách đây đúng 50 năm trong chính đêm tổ chức hôn lễ. Từ giây phút ấy, cuộc đời Khôi bị đảo lộn. Anh không chỉ là người chứng kiến, mà vô tình trở thành "người trong cuộc" khi linh hồn Mộng Tuyết chọn anh làm sợi dây kết nối duy nhất với thế giới hiện tại. Đêm đêm, trong căn phòng trọ âm u, Khôi nghe giọng nói thều thào xen lẫn tiếng khóc nấc của cô gái trẻ: "Anh ấy... anh ấy đã giết em...". Mỗi lần như vậy, không gian lạnh toát, mùi trầm hương nồng nặc, và bóng dáng cô dâu in hằn trên rèm cửa ẩm thấp. Khôi bắt đầu cuộc điều tra ngoài ý muốn, lần theo những mảnh ký ức rời rạc của Mộng Tuyết. Anh phát hiện ra, năm 1973, Mộng Tuyết – con gái út của một gia đình danh giá – bị ép gả cho một người đàn ông giàu có, quyền lực nhưng tàn ác. Đêm tân hôn, khi mọi người đang say sưa chúc tụng, nàng đã bị đầu độc và chôn sống trong chính căn phòng tân hôn, với lý do "bệnh lạ". Kẻ chủ mưu không ai khác chính là chú rể, vì Mộng Tuyết phát hiện ra bí mật đen tối về việc buôn bán cổ vật và xác người của hắn. Nhưng sự thật còn kinh hoàng hơn. Khi Khôi tìm đến ngôi nhà cổ nơi Mộng Tuyết từng sống, anh gặp lại người thân duy nhất còn sống của cô – bà lão hàng xóm năm xưa, nay đã gần đất xa trời. Bà lão run rẩy tiết lộ, Mộng Tuyết không chỉ là nạn nhân của chú rể, mà còn là nạn nhân của chính người mẹ kế – kẻ đã giật dây để chiếm đoạt gia sản. "Nó khóc suốt đêm trước ngày cưới... Nó nói nó thấy toàn thây ma trong phòng tân hôn...", bà lão thì thầm trước khi qua đời. Càng đào sâu, Khôi càng bị cuốn vào vòng xoáy của quá khứ. Anh phát hiện ra, mỗi khi anh tiến gần đến sự thật, Cô Dâu Từ Quá Khứ lại xuất hiện với những dấu hiệu đáng sợ hơn: tóc tai rũ rượi, mắt trắng dã, miệng lẩm nhẩm những câu hát ru cũ. Cô không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn Khôi hiểu: "Em không chết vì bệnh... Em chết vì bị nguyền rủa bởi chính những lời nguyền của người xưa, khi gia đình em phá ngôi mộ tổ của một dòng họ khác để xây nhà". Cuối cùng, trong một đêm trăng tròn, Khôi và Mộng Tuyết đối mặt tại nghĩa địa cũ. Linh hồn cô dâu dần hiện rõ, không còn là bóng ma đau khổ mà là một thiếu nữ với ánh mắt kiên định. "Anh hãy giúp em hoàn thành nghi lễ cuối cùng... để cả hai được giải thoát". Cô chỉ vào một chiếc hộp gỗ mục nát chôn dưới gốc đa, bên trong chứa di vật của cả hai dòng họ – chìa khóa để xóa bỏ lời nguyền và đưa linh hồn cô về nơi an nghỉ. Khi Khôi thực hiện nghi lễ, đốt những lá bùa và đọc lời khấn, bóng dáng Cô Dâu Từ Quá Khứ từ từ tan biến vào ánh bình minh. Cô mỉm cười, lần đầu tiên không còn nước mắt: "Cảm ơn anh... người đạo diễn của em". Còn Khôi, anh rời nghĩa địa với cuốn phim tài liệu chưa hoàn thành, nhưng trong tim là câu chuyện tình oan nghiệt và bài học về những bí mật chôn vùi – thứ anh không bao giờ dám khơi lại. Có điều, từ đó về sau, mỗi khi trăng tròn, anh vẫn nghe loáng thoáng tiếng đàn tranh và giọng hát ru năm nào, như một lời nhắc nhở: quá khứ không bao giờ thực sự ngủ yên.