Khi cậu bé Hamnet - đứa con trai duy nhất của Shakespeare - trút hơi thở cuối cùng vào năm 1596, một vết nứt đã xé toang trái tim người cha. Cái chết của đứa trẻ mười một tuổi không chỉ là nỗi đau, mà trở thành vết mực đen thấm dần trên những bản thảo còn dang dở. Ba năm sau cơn bão lòng ấy, "Hamlet" chào đời - không phải sự lặp lại lịch sử Đan Mạch, mà là cuộn giấy thấm đẫm nước mắt của một người cha. Người ta ngờ rằng Shakespeare đã mượn chiếc búa của nhân vật hoàng tử để đập vỡ sự im lặng của chính mình. Cái tên Hamlet chẳng khác nào tiếng gọi nghẹn ngào vọng từ nấm mộ nhỏ bé ở Stratford-upon-Avon. Đằng sau những độc thoại xoáy sâu vào lòng người về sự sống và cái chết, về nỗi đau khi nhìn người thân gục ngã, hiện lên bóng dáng của đứa trẻ đã ra đi khi mùa hè chưa kịp tàn. Hoàng tử Đan Mạch mang trong mình hai mặt của một đồng xu: nửa là nhân vật văn chương, nửa là lời trăn trối chưa kịp thốt của người đàn ông mất con. Cái chết của Vua Hamlet trong vở kịch trở thành tấm gương kiếng vỡ phản chiếu nỗi tuyệt vọng thực tại của chính tác giả. Tương truyền rằng khi mổ xẻ di cảo của Shakespeare, người ta tìm thấy giữa những vần thơ về trăng sao có mấy dòng chữ tẩy xóa: "Máu ta đã cạn từ lúc máu con rời cơ thể". "Hamlet" không chỉ là bi kịch sân khấu - đó còn là bức thư tình gửi cho đứa con không bao giờ lớn, gói trong lớp vỏ của những thanh gươm đẫm máu và những màn kịch trong kịch.