Trong huyền thoại của những trang sử được viết bằng lửa và hào quang, có một cái tên khiến cả thiên hạ phải thừa nhận: Cự Kê Chiến Ký. Keiji không phải là một chú gà trống chỉ biết gáy sáng. Cậu chính là hiện thân của một ý chí sắt thép, một bức tường thành sống động đứng trước bóng tối. Các đối thủ của cậu không đơn thuần là sinh vật — chúng là những cỗ máy hủy diệt, những cự nhân bằng đá và thép cao chót vót, bước đi khiến mặt đất rung chuyển, bóng ma che phủ cả chân trời. Nhưng ngay khi những bóng ma ấy vươn lên, khi người ta tưởng rằng không có gì có thể ngăn cản sự tàn phá, một âm thanh vang lên. Không phải gà gáy, mà là tiếng rống của một chiến binh tinh thần, một lời tuyên chiến ch vůi cả vũ trụ: Kokekokko! Âm thanh ấy không đến từ cổ họng, nó phát ra từ sâu thẳm trái tim không khoan nhượng của Keiji, một trái tim mà tất cả sự sợ hãi, mọi lực lượng hỗn loạn đều phải lùi bước. Trong mắt cậu, không có "quá lớn", chỉ có "chưa đủ lớn" để chiến thắng. Mỗi cú đạp, mỗi cái vỗ cánh của Keiji đều nạm đầy sức mạnh của những sinh mệnh đã dũng cảm ngã xuống trước đó. Cậu không chiến đấu vì mình, mà vì từng mảnh vụn hy vọng còn sót lại trong lòng người. Và nó đã trở thành một biểu tượng. Cự Kê Chiến Ký không chỉ là biệt danh, nó là một di nguyện, một lời thề được hét lên giữa muôn vàn tiếng gào thét của hỗn loạn. Đó là tinh thần bất khuất, là cách mà nhân loại nhắc nhở bản thân rằng: ngay cả khi trước mặt bạn là một núi đá khổng lồ, một chú gà với trái tim bằng thép và một tiếng kêu chiến đấu đáng sợ vẫn có thể tạo ra những đợt sóng, những mảnh vỡ đủ để tạo nên một cơ hội. Vì vậy, nghe đi! Nếu giữa đêm tối vô tận, bạn bỗng nghe thấy một tiếng Kokekokko vang vọng, đừng sợ hãi. Hãy nhớ rằng đó là tiếng chuông báo động của một vị thần lính canh, và Cự Kê Chiến Ký đang chạy tới, sẵn sàng đối đầu với bóng tối, với một trái tim dũng cảm không gì có thể sánh bằng.