Cuộc Đua (Phần 3): Đổ Dốc Tử Thần Khói bụi mù mịt cuộn lên từ loạt bánh xe gầm rú trên đèo dốc, những chiếc xe lao vun vút xuống vực như tự sát. Tài xế số 7 – Trường Sơn – nghiến răng gạt cần số, bỏ lại tiếng hú gió ma mị sau kính. Đồi núi trập trùng như bức tường đen chắn ngang, đổ bóng tử thần xuống đoạn đèo gấp khúc chữ Z. Người xem chen chúc ở chân dốc nín thở – họ thừa biết chỉ một phút lơ đãng, mạng sống vụt tan thành khói lửa. "Rầm!" – Tiếng nổ lốp chát chúa xé toạc không khí. Chiếc xe phóng quá tốc độ của Hải "Đen" trượt dài trên vệt nhựa mềm nóng. Mùi cao su cháy khét lẹt hòa cùng tiếng thét uất nghẹn: " Mẹ! Cắt dây an toàn nhanh!". Đội cứu hộ văng người khỏi lều, xô nhau dập tắt đám lửa bén từ bình xăng xì. Ngay khoảnh khắc ấy, Trường Sơn chợt nhận ra chiếc xe anh đang mất phanh. Tay lái run bần bật, mồ hôi muối xót cả tròng mắt. Anh gào lên như điên, vặn vô-lăng chém ngang đường đua – cú đánh liều lĩnh né chiếc container đỗ chờm hỗm bên vách đá. Bỗng một bóng đen vụt qua. Xe số 9 – kẻ bị cả làng đua khinh là "gà mờ" – bất ngờ lướt ngang Trường Sơn trong góc cua hẹp. Gã tài xế trẻ không hề né tránh cái nhìn sát khí của đối thủ. Hắn cười nhem nhẻm, phóng mũm mĩm xuống dốc bằng thứ kỹ thuật điên rồ: tắt máy, về mo, buông phanh tay. Tiếng hú rú lốp như tiếng cười nhạo báng vang vọng khắp thung lũng… Giữa mê cung khói lửa và tiếng nổ giòn giã, cuộc đua đẫm mồ hôi và máu vẫn chưa ngã ngũ. Sự tồn tại giờ đây được tính bằng phần nghìn giây. Kẻ sống sót, kẻ thành huyền thoại hay xác xe vụn nát dưới vực sâu – tất cả phụ thuộc vào góc cua sắp tới.