Sóng đập rít gào từng đợt, như dao cứa vào vách đá dựng đứng. Cát trắng nhuốm máu khô hằn lên khuôn mặt Gã - gã đàn ông tóc cháy xém ngửa cổ vắt kiệt từng giọt nước cuối cùng từ mảnh lá rách. Tôi nhắm mắt, lưỡi thô ráp phồng rộp vị mặn chát của nỗi tuyệt vọng. Biết bao đêm trằn trọc dưới ánh trăng lạnh, trong đầu tôi chỉ trỗi dậy một điều duy nhất: nếu hắn đã không đẩy tôi vào con đường sự nghiệp bế tắc năm ấy, chúng tôi đâu đến nỗi này... Vệt máu loang trên tảng đá phía đông báo hiệu chiến tích của Gã. Lần thứ ba trong tuần, hắn vật lộn với lũ chim biển hung dữ để giành về mẩu thịt tươi nhầy nhụa. Tôi nhìn bóng hắn xiêu vẹt trở về, bàn tay co quắp ném xuống đất miếng ăn còn hơi thoi thóp: "Ăn đi. Mày gần gục rồi". Tiếng thở gấp của hắn vỡ vụn trong cơn gió lồng, như lời thú tội về bầu nước ngọt hắn giấu dưới hốc đá tuần trước. Bão đến ngày thứ mười chín. Biển đen ngòm nuốt chửng tảng đá chúng tôi trốn. Tiếng Gã rú lên trong mưa như xé đôi bóng tối: "Giữ chắc vào!". Gân tay hắn nổi cuồn cuộn khi cột dây dù vắt qua vai tróc thịt, kéo tôi lên vách núi từ cơn sóng thần đang nhấp nhổm há mồm. Trong chớp mắt mù mịt ấy, tôi thấy rõ nét nghiến răng của kẻ đang chống chọi giữa buông tay hay lao vào dòng nước dữ cứu lấy kẻ thù... Hai tuần sau vụ cuồng phong, chiếc radio chập chờn trong đống đổ nát khiến cả đảo đảo lộn. Tín hiệu yếu ớt thoát ra từ chiếc loa méo mó: "...cứu hộ đến vùng đảo phía Bắc... trước khi gió mùa..." Tôi dán mắt vào tấm bản đồ thủy triều nhuốm máu chim chúng tôi khổ công vẽ. Gã vặn trán nhìn đường bay duy nhất thoát đi ngang vực san hô đầy cá mập. Đồng hồ đếm ngược tích tắc trong đầu cả hai khi nhận ra con thuyền tự chế chỉ đủ sức chở một người. Đêm đó, mặt trăng máu treo lơ lửng trên đầu ngọn hải đăng hoang. Đuốc lá khô lập lòe soi rõ vũ khí tự tạo kẹp chặt trong tay từng người. Bóng tôi giật lùi khi Gã chậm rãi tháo mảnh ngà cá voi - thứ duy nhất giữ cho bè khỏi đắm - đặt vào lòng tay tôi. "Họ đến phía đông bến, đấy là đường đi của mi." Mắt hắn đỏ quạch nhưng đôi vai bỗng xẹp xuống, khác hẳn dáng gã đàn ông năm năm trong phòng họp từng cướp đi dự án cuối cùng của tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu tấm vé sinh tồn này hắn định đổi bằng mạng mình. Tiếng trực thăng dội đến lúc hừng đông. Gã đã biến mất khỏi hang, chỉ để lại hàng chữ gạch than lên đá: "KHÔNG CẦN CỨU". Tôi bám mười đầu ngón tay rớm máu vào dây cứu hộ, nhưng tầm mắt vẫn không rời đường biển lặng ngắt phía Tây. Nơi cái chết đang đứng chờ một kẻ đã chọn cứu rỗi lòng tự trọng bằng cách thả mình vào lòng đại dương. Từ độ cao chóng mặt, tôi nhận ra chúng tôi chẳng khác nào hai hạt cát - những kẻ địch thủ suốt đời giờ hóa bè bạn trong tuyệt vọng, để rồi khi hy vọng lóe lên, lại trở thành tử thủ của chính sinh mệnh nhau. Dưới kia, mặt biển chẳng còn tung hứng mảnh bè nào. Chỉ có lưỡi sóng liếm mép san hô như nuốt trọn lời khó nói cuối cùng của một kẻ thù đáng giá nhất đời tôi.