Cứu (2026) Sau vụ rơi máy bay, tiếng động của mọi nguyên lý vật lý dường như đã im hẳn. Trên mặt biển xanh lịm, một mảnh gỗ vụn trôi lềnh bềnh. Và trên một hòn đảo đá xám, lạnh lẽo – chỉ có bãi cát và những tán cây dại – chỉ còn hai bóng người. Họ là những người sống sót duy nhất, biển nhỏ lịch sử chung của mình chỉ còn là vụ tai nạn và một cuộc hành trình bất đắc dĩ. Thời gian trôi qua, từng ngày trôi qua như cơn sốt rét trên người. Bản năng sinh tồn cất lên tiếng thì thầm đầu tiên: nước. Rồi thức ăn. Rồi nơi trú ẩn. Họ buộc phải gạt bỏ quá khứ. Quá khứ là những cuộc cãi vã trên phòng họp, những quyết định kẻ thắng kẻ thua, những ánh mắt khinh thường và sự nghiệp bị đe dọa bởi đối thủ. Trên hòn đảo, không có chức danh, không có công ty, chỉ còn hai cơ thể suy sụp đang vật lộn với những yếu tố nguyên thủy. Họ hợp tác, một cách gượng ép và lạnh lùng, cắm bẫy, đánh cá, nhổ củ dại. Nhưng sự im lặng của thiên nhiên khắc nghiệt này, với tiếng sóng vỗ đều đặn và những cơn gió mạnh khó lường, lại vang lên những âm thanh khác – âm thanh của ký ức, của oán hờn chưa nguôi. Và rồi, cuộc chiến thực sự bắt đầu. Không phải với sóng to hay đói khát nữa. Mà là cuộc đấu trí trong những cuộc nói chuyện ngắn ngủi, trong ánh mắt đảo mỗi khi quay lưng. Một cái bẫy cửa, một khẩu phần chia nhỏ, một chỗ trú ẩn lý tưởng. Mỗi quyết định đều là một nước cờ. Họ học cách đọc từng cử chỉ, từng sự im lặng. Tỉnh táo không chỉ để nhận ra dấu hiệu cơn bão sắp đến, mà còn để phòng thủ trước những phát súng ngầm, trước những câu nói có lối rẽ qua một con đường dẫn đến sự tự tận hay phản bội. Họ đã từng nghĩ đến Cứu. Kế hoạch Cứu (2026) là bản ghi chú dự án cuối cùng của công ty, kế hoạch ứng phó khẩn cấp cho mọi tình huống, họ đã từng tranh cãi ác liệt về nó. Giờ đây, trong cái nắng cháy da hay cơn mưa rào trơ trọi, họ không còn nhớ chi tiết. Chỉ nhớ cái tên: "Cứu". Một lời hứa, một dự định, giờ trở thành thứ ám ảnh. Cứu lấy ai? Cứu lấy chính mình? Hay… người kia? Sự tồn tại trên hòn đảo hoang trở thành bàn đạp cho một trò chơi tinh thần dai dẳng. Mỗi lần nhìn ra biển, mỗi lần thấy chim bay về phía chân trời, một câu hỏi lại vang lên: liệu sự sống còn dành cho ai? Chỉ những người đủ tỉnh táo để nhận ra mọi nguy hiểm ẩn sâu trong một nụ cười, đủ quyết liệt để từ bỏ cảm xúc và theo đuổi mục tiêu duy nhất: sống. Và trên hòn đảo này, sự "sống" đã không còn là sự kháng cự thụ động với thiên nhiên. Nó đã trở thành một cuộc đấu trí sinh tử, nơi mỗi suy nghĩ đều là một mũi dao, và mỗi quyết định hi sinh, dù là của người này hay người kia, đều có thể là chìa khóa mở cánh cửa hy vọng – hoặc khóa chặt cánh cửa đó mãi mãi. Họ không còn là đồng nghiệp. Họ là hai người đàn ông, hai mệnh hệ đang đặt lên bàn đấu lý trí và bản năng. Và trò chơi, sẽ kết thúc khi… ai đó được cứu. (2026).