Đời cho Soon Tae cơ hội rửa tay gác kiếm, thế mà anh chàng lại nhận trái đắng! Dân giang hồ đồn rằng anh đang "chuyển nhượng cửa hàng qua đêm" - không phải buôn vũ khí mà là mơ về mấy cái menu nhà hàng với nội thất gỗ óc chó sang chảnh. Tay này cặm cụi theo học lớp quản lý khách sạn, mỗi tối đứng bếp tập pha cocktail, đến mức đệ tử nhìn thấy mặt màu xanh lè mấy chai rượu táo mèo anh tự ủ thì… sợ vãi cả đái. Thế nhưng định mệnh tréo ngoe: ông trùm quá cố vừa nhắm mắt, cái chức "Đại Ca" xã đoàn ào xuống đầu Tae như trời giáng. Anh ngồi thừ mặt trong hội trường, mồ hôi lạnh túa ra như tắm - đúng là toang rồi Linh ơi! Kế hoạch giải cứu đời mình của Tae bắt đầu bằng việc đẩy ghế Đại Ca thật mạnh vào… Kang Pyo. Phe cánh ai cũng gật gù, đứa thì bảo "máu lãnh đạo chảy trong huyết quản", đứa thì xầm xì "cháu ruột ông trùm mà, ghế này như của riêng". Nhưng số đời Pyo như giẻ rách vậy. Thay vì ngồi lên chiếc ghế nóng rình, thằng chả đang ngày đêm nện gót giày vào sàn nhảy, quần đùi lụa mặc như đĩ để tập tâng tâng bạn nhảy trong mơ. "Đại Ca gì cái rốn! Tao muốn trở thành cơn lốc trên sân khấu múa Tango!" - Pyo hét lắc lư trước mặt đám đệ tử cứng họng. Tao biết ngay mà, cái bộ mặt đó đéo hợp nghiệp dao kéo! Trong khi hai thằng khốn khổ né như né tà, thằng dị nhất hội lại nằng nặc đòi leo ghế - Pan Ho, kẻ chuyên "đốn tim đồng bọn bằng nắm đấm". Đệ tử giật mình tưởng nghe nhầm khi Ho đăng status nguyện làm "Đại Ca chính hiệu", inbox từng người hùng biện bằng... 50 tin nhắn voice full chửi tục. Ngặt nỗi, cả xã đoàn đồng thanh: "Thằng này lên thì tao cáo già!" - bộ máy đầu não nhảy cả vào lò vi sóng còn hơn. Hội nghị bầu cử biến thành sân khấu hài kinh dị. Tae mang theo xoong chảo ra thuyết trình kế hoạch phân phối quyền lực, mắt liếc dáo dác tìm đường chạy. Pyo xuất hiện trong bộ đồ múa lòe loẹt, nhất quyết từ chối nhận ấn tín bằng câu tuyên bố để đời: "Đại Ca là thứ ngáng đường đam mê! Ghế ngồi đấy cho vào bảo tàng đi!" Pan Ho nhảy dựng lên như bị chọc điện, cầm micro gào: "Cho tao một vé đến vinh quang!", nhưng đổi lại là mưa giày dép ném từ dưới hội trường. Thế là đại chiến "nhượng quyền Đại Ca" nổ ra, kiểu "không đấm không xôi" mà thành. Ba tay anh chị bỗng hóa "nghiện thua" không thuốc chữa. Ai cũng ngoác mồm kinh ngạc khi thấy: - Tae tuyên bố từ chức vì mắc… bệnh đường ruột (dù vừa phẩy tôm chiên ngon ơ như đại thần ẩm thực) - Pyo nhảy tùm xuống hồ sen giữa đêm đông để chứng minh "không tư chất lãnh đạo" - Ho sẵn sàng đóng tiền lấy phiếu ủng hộ, nhưng gặp trúng toàn dân làm hỏng lá Phiếu vàng Nhìn cảnh BHX xã đoàn loạn như chợ vỡ, lão tướng đầu bạc thở dài: "Đại Ca thời nay như tấm vé số độc đắc mà chẳng ai thèm trúng!" Cả băng đảng cạn lời nhận ra - kẻ nào hanh thông nhất bước đường thua mới chính là chiến thần của thời đại! Và thế là, ghế "Boss cuối" bỗng thành món đồ hot nhưng… chẳng ai dám nhận, đệ tử nhìn nhau ngán ngẩm: _“Không ngờ thoát kiếp đao kiếm lại khó hơn cả thoát ế!”_