Nước Đại Đường thời Thùy Củng, khi Võ Tắc Thiên đang từng bước củng cố quyền lực, Địch Nhân Kiệt – vị thanh quan lừng danh – chứng kiến cảnh triều đình lộng hành, người vô tội bị hy sinh để thỏa dã tâm. Lòng trung quân và lương tri không cho phép ông tiếp tục cúi đầu, ông cùng một nhóm trung thần và những người dám đứng lên rời bỏ Thần Đô phồn hoa, lên đường tuần tra Giang Nam Đạo – nơi được coi là chốn bình yên với sông nước hữu tình và đời sống thái bình. Nhưng không phải nơi nào cũng thái bình. Dưới lớp áo phù sa màu mỡ và những thương đội tấp nập, Giang Nam thời điểm ấy là một bức tranh u ám với những thế lực ngầm đan xen. Quan tham nhũng, thương nhân lọc lừa, đạo sĩ giả thần giả thánh, và những kẻ mang trong mình dục vọng không đáy… tất cả đã tạo nên một “Đại Đường Mê Vụ” – nơi chân lý bị che khuất, lẽ phải bị bóp méo, và cái thiện lẫn cái ác đều khoác lên mình những chiếc mặt nạ lịch thiệp. Mỗi bước chân của Địch Nhân Kiệt trên những con đường đất đỏ phương Nam đều dẫn lối ông vào những “thiên la địa võng” được dàn dựng tinh vi. Một vụ án “thi thể không đầu” trong khu rừng trúc bạc ngàn, một nữ họa sĩ tài hoa tự dưng hóa điên sau khi vẽ bức tranh kỳ quái, một ngôi chùa cổ nơi tiếng tụng kinh nửa đêm lại vang lên từ những bức tượng đã mục nát… Tất cả không chỉ là những bí ẩn hình sự, mà còn là những mảnh ghép phản chiếu lòng tham, nỗi sợ hãi và sự cố chấp đã ăn sâu vào tâm can con người. Giữa màn sương mù dày đặc ấy, Địch Nhân Kiệt – vị thần thám Đại Đường – không chỉ dùng trí tuệ sắc bén để dò xét từng manh mối nhỏ nhất, từ một sợi chỉ đỏ vương trên áo quan đến một dấu chân lạ giữa bãi sình lầy. Ông còn dùng một thứ năng lực siêu việt hơn: khả năng thấu tỏ lòng người. Ông hiểu rằng, đằng sau mỗi tội ác là một câu chuyện về dục vọng, về sự phản bội, về những nỗi đau bị chôn vùi. Ông lặng lẽ đi giữa hai dòng nước, vạch trần sự thật không chỉ bằng chứng cứ, mà bằng sự cảm thông và cái nhìn thấu suốt vào bản chất con người. Đại Đường Mê Vụ không chỉ là câu chuyện về những vụ án ly kỳ. Đó là hành trình của một trí thức kiên cường, dùng lẽ phải và trí tuệ để thắp lên một ngọn đèn nhỏ giữa màn đêm dày đặc, giữa một xã hội đang chao đảo giữa ánh sáng và bóng tối, giữa phồn vinh và tha hóa.