Từ góc nhìn một người đàn ông lấm lem bùn đất, nhìn từ dưới đáy thung lũng, đôi mắt trái quạ của cô gái leo núi cứ chớp như tia sét. Cô trốn chạy khỏi quá khứ – thứ quỷ dữ gì đang đuổi theo cô, mùi tanh của máu và nước mắt? Không ai biết chắc, chỉ thấy cô cùng con chó Âu Lạc ấy, lẩn khuất trong rừng rậm dày đặc, bước chân nặng nề trên Đường mòn Appalachian, con đường dài hàng ngăm cây số gai góc, nơi mỗi bước có thể là bước ngoặt bất ngờ. Con đường tựa như một con rắn khổng lồ quấn quanh núi, nuốt chửng những hành khách yếu đuối nhất. Con chó Âu Lạc, tên là M Shadow, lông xù như gấu, đôi mắt đen láy, luôn dường như hiểu hơn cả những gì cô thốt ra – nó cảm nhận được sự run rợi trong từng nhịp thở của cô, và tiếng thì thầm dường như không ngừng văng vẳng trong đầu chị ấy. Vài tuần đầu, họ từng tìm thấy sự bình lặng mong manh. Những cảnh hoàng hôn nhuộm vàng những tán lá phong cháy, những dòng suối trong veo như băng chảy róc rách. Nhưng bình yên chẳng bao giờ kéo dài lâu. Cuộc sống nơi đây không chờ đợi ai. Và rồi họ chạm phải người đàn ông ấy. Ngay gần một suối nước lạnh, bên dưới một vách đá cheo leo. Anh ta đứng im, mặt không biểu cảm như một bức tượng đá. Áo áo bẩn thỉu quần áo nhàu nát, ngón tay thô ráp móng vuốt như móng gấu, mái tóc bùn đất thắt thành bím. Đôi mắt anh ta, sâu thẳm như hố đen, liếc nhìn chị ấy và M Shadow, không phải là sự tò mò, mà là thứ gì đó lạnh lẽo, tính toán, như một thợ săn quan sát dấu chân con mồi. Chỉ bằng ánh mắt đó, người đàn ông ấy đã khoét rỗng lớp bình tĩnh giả tạo đang bao bọc lấy chị. Nỗi sợ hãi ban đầu, nhất thời tan đi, để lại một cảm giác ớn lạnh ăn sâu vào xương tủy. Anh ta biết. Anh ta biết cô là ai. Anh ta biết cô đang trốn đi đâu. Và dường như, anh ta đang vui vẻ chờ đợi cô đến đúng nơi anh muốn. Sau đó, sự trốn chạy trở thành giấc mộng màng. Nỗi ám ảnh cũ trở về, thâm nhập từng mống, từng ngọn cây, từng hốc đá. Ánh sáng mặt trời rọi qua kẽ lá không còn ấm áp, mà như những nhát dao sắc lạnh. Những tiếng sét dội ra từ tâm trí cô, những tiếng thì thầm không ngừng nhắc nhở về tội lỗi chôn sâu. M Shadow gầm gừ, lông xù lên thành bông, không phải vì hiểm nguy trước mắt, mà vì mùi xung quanh, thứ mùi của sự bất an lan toả trong chính chị ấy – mùi của sự phân rã trong tâm hồn đang tan vỡ. Những ảo giác bắt đầu xâm nhập. Những bóng đen mờ ảo lóe qua hàng cây. Tiếng cười khô khốc vang lên như gỗ mục nứt, không rõ có thực hay chỉ là sự tê liệt của lỗ tai đi cùng nỗi lo âu. Dần dần, Dặm thứ 666 không còn chỉ là một con số ong bốp trên cột mốc gỗ mục rỗng, sơn đỏ phai mờ bên đường. Nó trở thành một điểm đến tựa như một thỏi nam châm quỷ quyệt. Nó thở, nó gọi tên cô trong sự im lặng kinh hoàng. Đó không phải là nơi an nghỉ, mà là nơi cuối cùng, nơi mọi bí mật đẫm mùi tanh máu và nước mắt của chị ấy sẽ phải đối mặt. Và khi chị ấy bước đến cột mốc đó, khi những vết rạch đỏ trên tay chị bắt đốt như thiêu đốt, khi M Shadow gào lên tiếng xóc xóc đau đớn như bị tra tấn bởi thứ vô hình, tất cả sự kiện trước đây – gió tai bay gió sứt – đều đổ dồn về đây. Đứng trước cột mốc gỗ mục nát, chị ấy nhìn thấy không chỉ một con số, mà là cánh cổng mở ra. Một bóng đen đứng bên kia, không phải người đàn ông đã từng gặp, nhưng một bóng ma cổ xưa hơn, hắc ám hơn, hấp dẫn hơn cả sự sống và cái chết. Sự mê hoặc chết chóc này không giải thích được, chỉ có thể cảm nhận được. Đó là lời thì thầm triệu hồi chị từ khi chị mới bước chân lên con đường này, những bước chân đầy dằn vặt và tội lỗi. Đối diện với bóng ma ấy, chị hiểu rằng sự cứu rỗi không tồn tại. Chỉ còn lại sự giải thoát – một giải thoát bằng lửa và máu, hay bằng một sự nuốt chửng tuyệt đối vào đêm đen vĩnh hằng. Dặm thứ 666, điểm cuối không phải của con đường mòn, mà là điểm kết thúc của hành trình tự hủy, nơi dục vọng tàn phá và cái chết ôm lấy chị như một người tình cuối cùng, lạnh lẽo vĩnh viễn. M Shadow vẫn gầm gừ, nhưng giọng nó đã nhỏ dần, như thể chính nó cũng nhận ra thứ gì đó đang sẵn sàng nuốt chửng cả linh hồn lẫn thể xác của người chủ đáng thương của nó.