Ở góc phố quen thuộc của thành phố Ảo Ảnh – nơi phố thị phồn hoa lẫn với những bóng mờ vô hình tàn lụi – ngôi cửa hàng tiện lợi 444 tỏa ra một hơi thở khác lạ. Không chỉ là nơi bán những món tiện thông thường, nó còn là một điểm neo duy nhất giữa các thế lực vô hình. Xia Dongqing, với đôi mắt thu hút linh hồn nhưng đầy nỗi niềm muộn phiền, và Ya, cô gái bí ẩn với khả năng bắt được những rung động không phàm, đang bước vào một đêm làm việc như bao đêm khác. Họ không làm ở đây vì đồng lương. Họ giữ nơi này, cùng với một Người Canh Gác Đêm cao lưng ba sừng – một bóng ma trong bóng tối, hiện hữu chỉ khi hai cõi giao hòa hay rạn nứt. Dẫn Độ Linh Hồn: Mười Năm đã trôi qua như thế. Những linh hồn lạc lối tìm đến chiếc bảng hiệu "444", lặng lẽ lướt qua cánh cửa không cần đẩy. Dongqing nói chuyện với chúng, nhẹ nhàng giải thích where to go. Ya dùng những câu hát ru không lời xoa dịu những nỗi sợ hãi. Người Canh Gác Đêm đứng im như một hòn đá tảng, đôi mắt ánh lên thứ ánh sáng tựa than hồng, thu hút những linh hồn lạc lối vào điểm kết thúc nhẹ nhàng. Họ duy trì sự cân bằng giữa các cõi, một sợi chỉ mong manh giữ cho thế này không bị nhấn chìm bởi thế kia. Cho đến đêm trăng đỏ lửa. Một vầng trăng đỏ rực, máu thối, tựa như vết thương tinh khôi trên bầu trời đen nhánh, bỗng nhô lên, nhuộm cả thành phố Ảo Ảnh một màu huyết sắc kinh hoàng. Nó không phải là trăng tròn trứ danh. Nó là một dấu hiệu lạ, một lời nguyền nghễnh gào thét từ sâu thẳm. Ánh sáng đỏ biến màu các ngã đường, làm vặn vẹo bóng người, và... hé lộ một âm mưu che giấu. Những linh hồn bình thường bỗng trở nên hỗn loạn, đôi khi quát gào dữ dội. Một vài thứ đen tối, không tên, bắt đầu len lỏi qua những khe hở giữa các cõi, được vầng trăng đỏ như thể dẫn đường. Người Canh Gác Đêm lần đầu tiên quay đi khỏi góc tối quen thuộc, một vẻ lo ngại hiếm hộn thoáng qua trên gương mặt lạnh như đá. Mười Năm duy trì cân bằng, giờ đây tan biến trong thứ ánh sáng đỏ rực rỡ nhưng chết chóc đó. Căng thăng bao trùm. Nhưng Dongqing và Ya, cùng với Người Canh Gác Đêm, đã hành động. Họ dùng mọi thứ từ thứ hương trầm cổ trang đến những lá bùa giấy tự vẽ, từ những câu thần chú lẩm bẩm đến sự tập trung tuyệt đối của tâm trí. Họ đứng thành một bức tường vô hình trước cửa hàng 444. Và sau những đêm dài đấu tranh thầm lặng, khi vầng trăng đỏ lặn xuống phía chân trời, hòa bình trở lại. Bầu trời trở về đêm đen thường lệ. Linh hồn lại trở nên dịu dàng, tìm về điểm đến cuối cùng. Người Canh Gác Đêm lại trở về góc tối. Mọi thứ như cũ. Nhưng những dị thường mới lại nổi lên trong bóng tối. Chỉ là những dấu hiệu nhỏ bé ban đầu. Một cơn gió vô hình mang theo mùi hoa nở lạ nơi không có gì. Một tiếng bước chân vang lên trên hành lang trống rỗng vào lúc nửa đêm, dù chỉ có Dongqing ở đó. Ánh đèn vàng từ cửa hàng bỗng chợt mờ đi một nhịp, như thể có thứ gì đó đang nuốt chửng nó. Ya bắt gặp những bóng người lóe rồi biến mất ở cuối con phố nhỏ nơi cửa hàng tọa lạc, hình ảnh mờ ảo hơn cả những linh hồn họ thường dẫn dắt. Mười Năm giữ cho thế giới cân bằng, nhưng giờ đây, sự cân bằng đó tựa như một mặt hồ bị xáo động bởi những giọt vô hình. Biển lặng dường như trở về, nhưng đáy lòng ai cũng cảm nhận được những dòng ngầm đang mạnh mẽ vận hành, chờ đợi một đợt sóng mới bất cứ lúc nào. Âm mưu kia, dù tạm bị khuất phục, đã để lại những vết nứt kỹ càng trên lớp bình yên mong manh. Và cửa hàng 444, cùng ba người canh giữ bí mật của nó, biết rằng đêm dài mới chỉ thực sự bắt đầu.