Câu chuyện bắt đầu khi Kamiina Botan, cô sinh viên năm nhất vừa tròn hai mươi, bước chân vào ký túc xá đại học với hành lý lỉnh kỉnh và trái tim đầy những bỡ ngỡ mới mẻ. Đây là lần đầu tiên Botan sống tự lập, xa sự che chở của gia đình, trong một căn phòng nhỏ bé chia sẻ với những người xa lạ. Thế giới ký túc xá ấy, nồng mùi mưa ẩm mốc và âm thanh rộn rã của những giấc ngủ trễ, ban đầu khiến Botan thấy mình nhỏ bé như một bông hoa bách hợp non nớt giữa vườn hoa hỗn độn. Và rồi, những "người tiền bối" ấy xuất hiện. Không phải những lão trưởng bộ phận khô khan, mà là những anh chị khóa trên thực sự cá tính: Hắc Sơn - vẻ ngoài bặm trợn nhưng tâm nóng như lửa, Lệ Mộng - một quý cô nhỏ xinh với nụ cười tỏa nắng giấu cặp mắt tinh quái, Tử Thiên - chàng trai thầm lặng đến mức đôi khi ai cũng quên mất sự tồn tại của anh, nhưng cái cách anh lắng nghe thì không thể chối cãi. Mỗi người một vẻ, gắn kết với nhau bởi những hiểu biết ngầm dành cho "tân binh" và những buổi tối thảnh thơi không lối thoát. Chính từ những buổi tối thảnh thơi ấy, hình thức "nhâm nhi" dần thành nghi lễ gắn kết Botan với cả nhóm. Không phải những cuộc nhậu ầm ĩ, bia rượu cuồng nhiệt, mà là những buổi quây quần giản dị trong căn phòng chật chội của Hắc Sơn, hoặc ngay trong góc hành lang quen thuộc. Đôi khi chỉ là vài chai nước ngọt mát lạnh, vài gói snack rẻ tiền, nhưng khi thêm vào ly cà phê phin đậm đặc, hoặc nếu có thì là chút rượ sake ấm nóng, không gian bỗng trở nên khác lạ. Người ta cười nói rôm rả, kể lể những chuyện dở khóc dở cười, chia sẻ những nỗi niềm quằn quại với bài tập, với những mối tình đơn phương tan vỡ, hay đơn giản là ngâm nga một bài hát không lời. Và trong những khoảnh khắc ấy, khi hơi ấm lan tỏa, khi tiếng cười giòn tan, Botan cảm thấy chính mình đang thực sự thở. Những bỡ ngỡ dần tan biến, thay vào đó là sự thư thái, một cảm giác được đong đầy lòng trắc ẩn và sẻ chia lạ thường. Cô bắt đầu cởi mở hơn, mạnh dạn chia sẻ câu chuyện của mình. Và khi Bạch Sơn cất giọng hát trầm ấm mà hơi ran vì men rượu nhỏ vào đêm mưa gió, khi Lệ Mộng reo lên vì một câu chuyện hài hước đến mức nước mắt lấm tấm, khi Tử Thiên bỗng đưa ra một lời bình sắc sảo khiến cả phòng ngơ ngác rồi bật cười thấu hiểu – Botan luôn là người nhìn. Dáng cô lúc ấy, với đôi mắt ánh lên niềm vui thuần khiết, cùng nụ cười e ấp nhưng chân thành, dưới ánh đèn vàng mờ ảo của ký túc xá, tựa như một đóa bách hợp đang khẽ khẽ ngả vào làn đêm. "Dáng say tựa đóa bách hợp", không phải là say mềm mại hay chao đảo, mà là một vẻ đẹp trong veo, hồn nhiên, ngây ngô, nhưng vẫn mềm mại và ấm áp lạ thường, khiến những người xung quanh không khỏi mỉm cười bảo bọc. Đó là dáng một cô gái đang từ từ tìm thấy vị ngọt của tuổi trẻ, của tình bạn chân thành, trong những đêm "nhâm nhi" giản đơn mà ấm áp nhất. Tình bạn ấy, được ươm mầm trong không gian quen thuộc của ký túc xá và những buổi tối say mùi tình cảm ngọt ngào, dần bền chặt như những sợi chỉ được dệt kỹ từ nụ cười, tiếng nói và cả những giọt nước mắt chia sẻ, trở thành điểm tựa vững chắc trên chặng đường trưởng thành của cô gái tên Botan.