Gió biển Địa Trung Hải quất vào mặt Miguel de Cervantes (Julio Peña) bằng thứ mùi mặn chát của nỗi kinh hoàng. Xiềng xích sắt lạnh buốt lách vào cổ tay chàng lính trẻ khi bọn cướp vật lộn đẩy anh xuống bến cảng Algiers. Những tiếng la ó từ chợ nô lệ nhập nhoạng trong ánh chiều tà như bầy quạ đói xé toạc bầu trời – lời rao bán thân xác tù binh Tây Ban Nha đang vang lên từng hồi. Thành Algiers năm 1575 hiện ra như con thủy quái khổng lồ nuốt chửng hy vọng của hàng nghìn tù nhân Kitô giáo. Năm tháng trong Đấu Sĩ Thành Algiers đã bẻ gãy nhiều bậc quân tử. Dưới âm thanh lọc cọc của gông cùm, người ta dần quen với tiếng rên rỉ từ những xưởng cạo gỗ đầy mùn cưa nhuốm máu, nơi thân xác tù binh cong vút dưới roi vọt của lính canh Berber. Cervantes nhìn những người bạn đồng hương gục xuống: kẻ tự sát bằng cách nhịn ăn đến chết, người mất trí cười khóc giữa chốn lao lung. Nhưng trong căn ngục ẩm thấp đầy rận rệp, đôi mắt viễn mộng của chàng trai trẻ vẫn tìm cách đốt lên ánh lửa. Ban đêm, khi bóng tối dày đặc như nhung đen quấn chặt lấy pháo đài, giọng Cervantes vang lên khàn đặc. "Ngày xửa ngày xưa...", những câu chuyện huyễn hoặc về các hiệp sĩ thép nhám dũng mãnh luồn qua kẽ đá, làm tươi lại đống rơm mục mà họ gọi là giường. Tiếng tiếu lâm về gã Don Quixote xứ La Mancha ngạo mạn đã được sinh ra từ chính mùi phân và nước tiểu trong xà lim – những tràng cười giòn tan xé toạc không khí chết chóc. Lính canh phát hiện, những ngọn giáo đâm xuyên qua song sắt khiến máu anh chảy ròng ròng, nhưng không thể giết được giọng nói ấy. Đấu Sĩ Thành Algiers không chỉ là đấu trường của xiềng xích. Khi những tên buôn nô lệ nghiến răng vì bọn tù biết đọc biết viết trốn thoát theo trang thư gửi về Madrid, khi những tay cai ngục mặt sẹo dọc bắt đầu sợ hãi trước thứ vũ khí không tên mang tên "trí tưởng tượng", Cervantes đã cởi trói cho chính mình bằng ngòi bút vô hình. Gã hiệp sĩ gầy gò trong câu chuyện của anh cưỡi con ngựa còm lê lết khắp các xà lim, để lại sau lưng lời thì thầm: "Khi mọi con đường bị phong tỏa, cánh cửa duy nhất mở ra từ trái tim." Những ngón tay sắp thành hình từ lâu trước khi chúng chạm vào bản thảo Don Quixote. Vết chai đã hằn lên lòng bàn tay Cervantes đêm nào anh vật lộn viết chữ trên nền đất ẩm, nối dài đoàn viễn du của chàng hiệp sĩ đánh nhau với cối xay gió – cuộc chiến mà chính anh đang thực hiện trong tim pháo đài Algiers tăm tối. Khi tiền chuộc từ Tây Ban Nha rốt cuộc cũng tới sau năm năm tù đày, người ta thấy đôi mắt nhà văn tương lai không còn là mắt lính. Chúng lấp lánh chuyện kể của kẻ nhìn thấy hạt giống nảy mầm từ vũng bùn đọng.