Đang giữa cuộc ân áy say đắm, một luồng sét cực đại từ trên trời ập xuống, đánh thẳng vào Vệ Thần. Cơ thể anh tan chảy như sáp, rồi rực cháy, rồi tan biến trong nháy mắt. Cơn đau đớn kinh hoàng chưa tàn, hình ảnh đã hoán chuyển. Anh mở mắt, nằm co quắp trong một căn phòng lạnh lẽo, ngai ngây mùi ẩm mốc và tro tàn. Xung quanh là tiếng mắng mỏ xen lẫn tiếng khóc thét xa xa. "Con tiện nhân này! Lại còn dám giả chết để trốn tội!" - giọng người đàn ông trung niên vặn vẹo, mặt méo mó hiện rõ trên bóng đèn dầu mờ ảo. Vệ Thần tỉnh dần, nhận ra thân xác này thuộc về một kẻ "con riêng" đáng khinh, tên gọi Khương Vệ Bá. Giữa lúc ấy, tiếng bước chân rộn rã, cánh cửa phòng bị phá tan. Vệ Thần bị kéo lôi ra, không quần áo, chỉ vội quấn miếng vải rách tả tơi. Mặt đất lạnh buốt, mồ hôi lạnh trán anh chảy xuống. Trước mặt là phiên đình lạnh lẽo, quan phủ mặt như băng, từng câu hỏi tra tấn như búa bổ: "Khương Vệ Bá, dám nhận tội dùng gian trá trong kỳ thi cử vinh quang quốc gia?!" Tội danh? Gian lận? Vệ Thn hoàn toàn bối rối. Cơ thể này dìm mình trong lũy lụy, bị mọi người xem như rác rưởi, làm sao lại có mặt trong những khoa cử cao quý? Nhưng bằng chứng thì đắp lên đầu mà không cần chứng minh: vài tờ giấy nháp đầy số lạ kỳ (thực ra là công thức toán học hiện đại anh vô tình để lại), một ít phèn chua dùng để khử mùi (bị vu là "thuốc tẩy" gian lận). Hình ảnh đầu lưỡi đao sắc bén lóe lên trong đầu. Án chém đầu! Dòng máu lạnh lưu thông như bị đóng băng. Mặt đất phiên đình dường như mở miệng nuốt chửng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, Vệ Thần hiểu rõ: Dựa vào sức yếu này, dựa vào cái mác "con riêng" đáng khinh, chờ đợi sự công minh từ những con mắt thị phi đầy nghi ngờ là chờ chết. Anh không còn đường nào khác, chỉ có thể dựa vào thứ duy nhất anh còn lại: trí thông minh và hiểu biết rộng lớn từ dòng thời đại khác biệt, từ tương lai xa xôi mà thân phận này vô tình mang lại. Giọng nói có phần run rẩy nhưng trong đôi mắt đen nhánh kia bừng lên sự tỉnh táo khó lường. Khi bị chất vấn: "Chứng minh! Chứng minh sự trong sạch!", Vệ Thần không khóc lóc cầu xin. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của quan phủ, rồi bèn chỉ tay vào bức tường vẽ rồng phượng đang ố vàng: "Kính ngài, tại hạ không phải là kẻ gian. Nhưng xin cho atại hạ được chứng minh bằng thứ trong sạch nhất của Thiên Đạo: Toán Học!" Anh vẽ nhanh trên mặt đất bằng một mẩu than đang tàn: "Chỉ cần cho tại hạ vài phép tính gạn đục khơi trong, vài bài toán tưởng chừng khó nhằn nhất, tất sẽ phai nhòa mọi nghi oan!" Giọng anh càng lúc càng vững vàng: "Tại hạ không cầu danh xưng cao quý, chỉ cầu được dùng cái tài minh sanh này để rửa sạch oan trái. Tương lai, mong rằng có thể được thánh thượng bổ nhiệm làm một Đệ Nhất Trạng Nguyên chân chính, đem tri thức góp phần cho đất nước!" Vài phép tính phức tạp, những công thức giải toán nhanh gọn khiến toán học gia trong phiên đình không khỏi kinh ngạc. Dần dần, vẻ đắc ý trên mặt quan phủ tan biến, thay vào đó là sự tò mò và khó hiểu. Việc tự cứu mình bằng kiến thức lạ kỳ này mới chỉ bắt đầu. Con đường để một kẻ "con riêng" bị khinh rẻ, từ tử hình trở thành người phụng sự triều đình, thậm chí hướng đến ngôi cao quý Đệ Nhất Trạng Nguyên, còn dài chông gai, đầy hiểm nguy âm thầm. Nhưng dù sao, Vệ Thần đã trụ vững được bước ngoặt sống còn đầu tiên. Trí thông minh hiện đại đã tỏa sáng rực rỡ, thay máu cho thân thể cổ đại giữa vũng bùn tăm tối.