Trong thế giới quảng cáo khốc liệt tại Seoul, nơi mỗi phút đều là chạy đua deadline và giành giật hợp đồng, Won Ha-kyung là cái tên mà ai cũng nể phục. Cô gái 34 tuổi này đã gắn bó với agency Nova Ad 10 năm, từ vị trí thực tập sinh nhỏ bé tới trưởng nhóm creative tài năng, luôn đem về những chiến dịch "triệu đô" cho công ty. Bên ngoài, Ha-kyung luôn chỉn chu vest gọn gàng, nụ cười lịch thiệp, không ai nghĩ rằng cô gái ấy đã 8 năm trời không ngủ ngon một giấc. Câu chuyện đau khổ của Ha-kyung bắt đầu từ cái đêm định mệnh 8 năm trước. Khi ấy cô vừa lọt vào mắt xanh của ban lãnh đạo nhờ chiến dịch cho hãng mỹ phẩm lớn, lại phát hiện mình mang thai với Ahn Jun – lúc đó là đồng nghiệp Junior cùng phòng, hai người đã bí mật hẹn hò được nửa năm. Gia đình hai bên đều mang tư tưởng bảo thủ, bố mẹ Ha-kyung sợ con gái mang tiếng, nhà Jun thì đã chuẩn bị sẵn sàng cho đám cưới, thế là đám cưới vội vàng được tổ chức trong một tháng, không váy cưới lộng lẫy, không tiệc chiêu đãi, chỉ có mấy người thân trong gia đình ngồi lại ăn bát phở vội. Ai ngờ chỉ 12 tuần sau, Ha-kyung sảy thai ngay trước ngày cô phải trình bày chiến dịch quan trọng nhất năm. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi, chồng cô – Ahn Jun bắt đầu thay đổi. Anh ta không còn nhắn tin hỏi han, không còn đón cô tan ca, mỗi tối về nhà chỉ lặng lẽ ăn cơm rồi vào phòng đóng cửa. Gia đình nhà Jun chưa bao giờ thôi giục giã cô sinh con, từ những gói trà thảo dược tăng khả năng thụ thai, dụng cụ tính ngày rụng trứng để ở đầu giường, tới cả việc bà thông gia đưa cả ảnh siêu âm con trai của cháu gái để trên bàn trang điểm của Ha-kyung, mắng mỏ cô "vô dụng, lấy con trai nhà ta mà không đẻ được cho nhà này một đứa cháu". 8 năm qua, Ha-kyung sống như một cái xác không hồn, ở công ty cô là "nữ hoàng băng giá" không ai dám bắt chuyện phiếm, về nhà cô là "con dâu ngoan" im lặng chịu đựng mọi sỉ nhục. Cho đến khi cô suýt ngã quỵ trong phòng kho hôm nhận được điện thoại từ bà thông gia mắng cô "làm gái điếm nên mới không có con", thì Yoon Jung-woo xuất hiện. Jung-woo là thực tập sinh thiết kế vừa gia nhập team của Ha-kyung được 3 tháng. Cậu bé 24 tuổi mới ra trường, nói năng ít ỏi, chưa bao giờ hỏi Ha-kyung về những vết sẹo trên tay cô, hay vì sao cô lại ngồi bần thần trong phòng họp lúc 2 giờ sáng. Cậu chỉ lặng lẽ để cạnh bàn làm việc của cô ly cà phê đá không đường, ít đá đúng như cô hay uống mỗi khi stress, chỉ lặng lẽ đặt một gói kẹo cao su bạc hà khi thấy cô nhức đầu, chỉ lặng lẽ để một hộp khăn giấy và thỏi socola nhỏ bên ngoài cửa phòng kho hôm cô khóc, không bước vào, không hỏi han, chỉ để cô biết có người đang ở đó. Chính sự im lặng không phán xét ấy khiến Ha-kyung dần mở lòng. Cô bắt đầu cười lại với đồng nghiệp, bắt đầu hào hứng bàn luận về ý tưởng thiết kế mới, bắt đầu cảm thấy mình còn sống, chứ không phải chỉ là một cái máy làm việc. Sự thay đổi của Ha-kyung không lọt qua mắt Ahn Jun – giờ đã là trưởng phòng Account, có quyền quyết định mọi đợt bổ nhiệm nhân sự. Thấy vợ cười nói với cậu thực tập sinh nhỏ hơn mình 10 tuổi, Jun nổi trận lôi đình. Anh ta không tin rằng chỉ có tình cảm đồng nghiệp thuần túy, cứ khăng khăng rằng hai người đã vượt qua giới hạn cấp trên – nhân viên, nên quyết định không duyệt hợp đồng chính thức cho Jung-woo dù các bản thiết kế của cậu được cả giám đốc sáng tạo khen ngợi hết lời. Jun còn ép Ha-kyung: "Cắt đứt liên lạc với thằng nhóc đó ngay, nếu không tôi sẽ gọi cho tất cả các agency trong Seoul để nó không bao giờ tìm được việc làm. Vợ chồng chúng ta cần tập trung sửa chữa gia đình này, chứ không phải để em đi ngoại tình với đứa trẻ mới lớn". Nhưng sự thật là Ahn Jun chưa bao giờ ngừng yêu Ha-kyung. Anh ta chưa bao giờ vượt qua nỗi đau mất con, chưa bao giờ biết cách an ủi vợ, cứ nghĩ rằng cứ lạnh nhạt, cứ ép cô sinh con thì mọi thứ sẽ trở lại như trước. Nhìn thấy vợ hạnh phúc bên người khác, anh ta hoảng loạn, dùng quyền lực để giữ cô lại, dù chính anh ta cũng biết mình sai. Mọi chuyện bùng nổ khi một đồng nghiệp tranh thủ giờ nghỉ trưa chụp trộm Ha-kyung và Jung-woo đang ngồi uống cà phê sau ca làm việc (thực chất là cô lần đầu tiên chia sẻ về bi kịch sảy thai 8 năm trước, còn cậu chỉ lắng nghe), rồi tung tin đồn lên nhóm chat của công ty. Ngay lập tức, Scandal Chốn Công Sở về "nữ trưởng nhóm quyền lực ngoại tình với thực tập sinh để xin suất nhân viên chính thức" lan truyền như vũ bão. Khách hàng gọi điện hỏi thăm, đồng nghiệp xì xào sau lưng, Jun còn lợi dụng cơ hội này để phê bình Ha-kyung là "nhân viên không tư cách" trước toàn bộ cuộc họp team, trong khi chính anh ta mới là người âm thầm bóp nghẹt sự nghiệp của Jung-woo. Giờ đây, Ha-kyung đứng giữa hai lựa chọn: một bên là Ahn Jun – người chồng 8 năm chung sống, có lỗi lầm nhưng vẫn còn tình cảm, có cả áp lực từ hai gia đình, có cả cái danh tiếng đang bị vùi dập bởi Scandal Chốn Công Sở; một bên là Jung-woo – người thanh niên chưa bao giờ đòi hỏi gì, chỉ mong cô được hạnh phúc, dù điều đó có nghĩa là cậu phải rời khỏi công ty, rời khỏi cuộc đời cô. Giữa cái bóng của quá khứ đau khổ và tia sáng hy vọng mong manh, liệu Won Ha-kyung có đủ can đảm để chọn tình yêu thật sự, chọn hạnh phúc thuộc về chính mình, hay sẽ tiếp tục chìm nghỉm trong cái Scandal Chốn Công Sở và cuộc hôn nhân đã chết từ lâu?