Trong bộ phim, câu chuyện về "Đếm Ngày Xa Mẹ" không chỉ là một ý tưởng kỳ lạ, mà là một sợ dây vô hình, mỗi ngày siết chặt hơn xung quanh hành trình day dứt của Ha-min. Tất cả bắt đầu từ những bữa cơm ấm áp, nơi mẹ anh, Eun-sil, luôn đặt trước mặt con những món ăn thuần Việt, đậm đà hương vị quê nhà. Với mỗi món, bên cạnh đĩa thức ăn là một con số – một chữ số đơn lẻ, lấp lánh như được viết bằng ánh sáng vô hình. Số 9 trên tô canh chua, số 8 bên đĩa thịt kho, số 7 chen vào chén cơm trắng. Ban đầu, Ha-min nghĩ đó là ảo giác, hay một trò đùa vô tình nào đó. Nhưng sự thật dần hiện ra rõ rệt, không thể chối cãi: sau mỗi bữa ăn, con số ấy giảm đi một. Và khi nó về 0... Ý nghĩa ấy như một cú đánh vào ngực, khiến hơi thở của anh thắt lại. Từ đó, bữa cơm gia đình – nơi từng là sợi dây gắn kết – trở thành một trận địa tâm lý. Ha-min không còn nhìn thấy tình yêu thương trong nồi canh mà chỉ thấy bản ghi chú về cái chết. Anh bắt đầu chạy trốn. Những lời hẹn "con bận học", "có việc đột xuất", "muốn ăn ở ngoài" cứ lặp đi lặp lại, ngày càng trở nên t既然ifty và gượng ép. Anh tìm mọi cớ để không phải ngồi vào chiếc bàn gỗ quen thuộc, để không phải đối diện với nụ cười hiền hậu của mẹ và con số đang đếm ngược trên những chiếc bát. Sự xa cách của Ha-min không chỉ là sự tránh né về không gian, mà là một bức tường vô hình xây dựng từ nỗi sợ vô hình và sự bất lực tột độ. Anh sợ rằng mỗi lần ngồi xuống, mình đang chính là người đẩy nhanh bước chạy của con số ấy. Anh sợ rằng nụ cười của mẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn anh ăn, sẽ trở thành ký ức cay đắng nhất ngày mẹ ra đi. Thay vào đó, anh chọn im lặng, chọn một mình trong căn phòng, nghe tiếng động từ nhà bếp – tiếng dao thớt, tiếng xì xì của nước sôi – mà lòng như bị khoét một lỗ hổng lớn. Giữa lúc ấy, Eun-sil dường như không hề hay biết điều gì. Bà vẫn nấu những bữa ăn đầy đủ, vẫn đặt cơm rau món canh như thường lệ, đôi khi nhìn chiếc ghế trống bên còn với ánh mắt không hiểu. Sự dịu dàng kiên định của người mẹ ấy càng làm Ha-min day dứt. Liệu bà có đang hiểu, và lặng lẽ chấp nhận số phận không? Hay đó chỉ là sự vô tội của một người mẹ không hề hay biết mình đang đếm ngược từng ngày? Cuộc sống của Ha-min tan vỡ theo những quy tắc do chính anh tạo ra. Trái tim anh xé toạc giữa hai lực: một bên là niềm khát khao mãnh liệt muốn được gần gũi, ôm lấy mẹ, thu trọn từng hơi thở, từng nụ cười còn lại; bên kia là nỗi sợ sâu kín, quanh quẩn rằng mọi cử chỉ yêu thương của anh bây giờ đều là một món nợ sinh tử, một lần ăn cơm nữa là một lần kéo gần sự chia ly. Câu hỏi "thời gian còn bao lâu" không chỉ là về con số khó lường trên tô cơm. Nó là về sự gắn kết đang từ từ đứt đoạn giữa hai mẹ con. Nó là về sự hy sinh của Ha-min – tự anh trừng phạt bản thân bằng sự cô độc, trong khi mẹ anh vô tình chịu đựng sự lạnh nhạt từ chính đứa con trai mình yêu thương nhất. Liệu sự đếm ngược ấy có bao giờ dừng lại? Liệu Ha-min có đủ can đảm ngồi xuống, nhìn thẳng vào mẹ và nói "con yêu mẹ" trước khi con số về 0? Và quan trọng hơn, trong khoảng thời gian còn lại, liệu anh có còn đủ thời gian để chuộc lỗi, để bù đắp cho những bữa cơm đã bỏ lỡ, cho những khoảng trống yên ắng anh đã tạo ra giữa hai người? Mỗi ngày trôi qua, con số giảm đi, và tình yêu của Ha-min dành cho mẹ – cùng với sự hối hận – lại chất chồng thêm cao, một món nợ tình cảm không bao giờ có thể trả hết, dù thời gian kia có còn dài hay ngắn.