Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của Pattaya, cuộc sống bình yên của Jae Hee và Tae Kyung trôi đi như dòng nước ấm. Hai anh em sống trong ngôi nhà nhỏ nép mình giữa những tán dừa nghiêng bóng, tiếng sóng rì rào đêm ngày vỗ về giấc ngủ. Jae Hee luôn dành cho đứa em trai nhút nhát sự chăm chút dịu dàng - từ chiếc khăn quàng cổ buổi sáng đến những câu chuyện cổ tích thầm thì trước giờ đi ngủ. Bầu không khí yên ả ấy vỡ tan khi Min Ki xuất hiện với đôi mắt đỏ hoe và nắm đấm siết chặt. Gã đàn ông mang theo mùi khói thuốc nồng nặc cùng lời cáo buộc nghẹn ngào: "Anh trai tôi đã uống thuốc ngủ trong kỳ nghỉ phép! Cậu chính là nguyên nhân!". Jae Hee im lặng đón nhận cơn thịnh nộ ấy, bàn tay anh vô thức ôm vai Tae Kyung đang run rẩy nép sau lưng. Những ngày tiếp theo, Min Ki như cái bóng lầm lì bám theo hai anh em. Anh ta dõi theo cách Jae Hei cẩn thận lau mồ hôi cho Tae Kyung lúc chiều muộn, quan sát nụ cười ấm áp Jae Hee dành cho đứa trẻ khi dạy nó gấp thuyền giấy. "Sao cậu có thể tốt với em trai như thế?" - Min Ki lần đầu lên tiếng hỏi sau một tuần im lặng, giọng nói vỡ vụn giữa tiếng dế kêu lảnh lót. Đêm nhiệt đới ập xuống như nhung đen ướt át, không khí ngột ngạt mùi hoa lài nồng nàn. Trên chiếc võng đung đưa trước hiên, Jae Hee thủ thỉ kể về Min Hoon - người bạn cũ cùng đơn vị. "Cậu ấy luôn nhắc về em trai ở nhà...", giọng nói chợt nghẹn lại khi thấy Min Ki quay mặt đi. Một hạt mưa đầu mùa rơi xuống bờ vai trần nóng bỏng, rồi những giọt nước thi nhau đổ xuống xối xả. Khoảnh khắc Min Ki chụp cổ tay Jae Hee kéo vào hiên nhà, đôi bàn tay đan vào nhau không hiểu vì lạnh hay vì xúc động. Trong ánh chớp loang loáng, ngực áo ướt dính sát da thịt, niềm căm phẫn ngày nào bỗng chảy trôi như cát lẫn trong mưa dông.