Phải nói ngay, có một thứ gì đó vừa ngược đời vừa rất đỗi chân thực trong câu chuyện về Franklin Shepard này. Thay vì kể từ đầu, người ta cho bạn thấy cái kết trước - một Frank lừng lẫy ở Hollywood, ngồi trên đống tro tàn của những thành tựu hoành tráng cả đời gom góp. Rồi mạch truyện đưa ta đi ngược thời gian, lần về những năm tháng Broadway xô bồ, những lựa chọn tưởng đúng mà hoá sai, những hy sinh tưởng đắt mà hoá rẻ. "Đi Rồi Sẽ Đến" không phải câu cửa miệng sáo rỗng, nó là lời nguyền ám ảnh Frank suốt hành trình lên đỉnh rồi tuột dốc không phanh. Bắt đầu từ cao trào để kể ngược về khởi nguyên - đây chính là cách cuộc đời Frank hiện ra thật tàn nhẫn. Anh từng tin mình có thể cân bằng giữa nghệ thuật và thương mại, giữ vững những mối quan hệ đẹp khi còn là kẻ vô danh ngủ gục trên sàn diễn Broadway lạnh ngắt. Nhưng thời gian lật từng trang ký ức như bóc lớp sơn mạ vàng: vụn vỡ tình bạn với Charley, những lời hứa dang dở với Mary, phản bội chính lý tưởng thời trẻ. Đỉnh cao sự nghiệp Hollywood hóa ra lại là tháp ngà cô độc nhất. Phiên bản ghi hình trực tiếp từ vở nhạc kịch Broadway đoạt giải Tony 2024 càng làm câu chuyện thêm ám gợi. Không cần hiệu ứng điện ảnh hào nhoáng, chính sự thô ráp của lớp diễn tại chỗ khiến những phân đoạn chạm đến người xem hơn bao giờ hết. Tiếng đàn piano trong "Growing Up" vỡ òa ở cảnh Frank dứt áo ra đi, lời độc thoại trong "Franklin Shepard, Inc." chát chúa giữa cuộc họp báo hỗn độn - tất cả giữ nguyên sức sống như đêm diễn đầu tiên. Rốt cuộc, có lẽ "Đi Rồi Sẽ Đến" không chỉ là hành trình tìm lại chính mình của Frank, mà còn là tấm gương cho bất kỳ ai đang đánh đổi lương tâm lấy thành công. Bởi như cuộc đời anh đã minh chứng: bạn sẽ đến nơi mình muốn, nhưng có thể chẳng nhận ra bản thân trong gương khi đặt chân tới đó.