Địa Hạt Cảnh Trưởng (Phần 1) Thị trấn Lộc Bình nằm lọt thỏm trong thung lũng, bốn bề núi đá dựng đứng như một cái bẫy thiên nhiên khổng lồ. Ở cái nơi coi đèn đường là thứ xa xỉ ấy, tiếng máy nổ cũ kỹ của xe cảnh sát tuần tra của Trưởng trạm Đinh Diệp lại là âm thanh quen thuộc nhất lúc nửa đêm. Người ta gọi cô bằng cái tên lạnh lùng "Cảnh Trưởng", nhưng ít ai biết sau chiếc mũ lưỡi trai luôn che khuất lông mày rậm của cô, là đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng lục lại hồ sơ vụ án mười năm trước. Vụ án mà chính cha cô – một cựu cảnh sát – đã bỏ mạng trong đám cháy căn nhà gỗ ven rừng thông, để lại cho cô gái trẻ một băng ghi âm nửa chừng đầy tạp âm, cùng nghi vấn về kẻ đã khóa trái cửa từ bên ngoài. Mười năm sau, Diệp một mình gồng gánh đồn cảnh sát xập xệ với ba nhân viên sắp về hưu, vừa chạy theo mấy vụ trộm gà vặt vãnh, vừa lần mò theo dấu vết lạ trên bãi tha ma cạnh núi Hỏa. Đó là những hình tròn kỳ quái khắc trên bia mộ tuần trước, trùng khớp với lời kể của đứa con gái mười hai tuổi nhà cô – một đứa trẻ từ nhỏ đã nói chuyện với "người vô hình" trong góc vườn. "Mẹ ơi, ông bảo mẹ đừng lại gần chuồng ngựa cũ…" – thằng bé thì thào sáng nay trước khi cô lao ra đường đuổi theo gã trộm bò nhà bà Tư Hường. Cô nghiến răng quay xe quát tháo, nhưng trong đầu thì nhớ lại ngọn lửa đã thiêu cháy căn nhà năm xưa có dính dáng đến cái chuồng ngựa bỏ hoang ngoại ô. Giữa lúc mớ bòng bong chưa gỡ được sợi chỉ đỏ, huyện lại dúi vào tay Diệp hồ sơ vụ án mới: xác một kỹ sư địa chất được phát hiện trong hang Đầu Rồng, trên ngực hắn khắc nguyên hình tròn giống hệt ở nghĩa địa. Đêm đó, tiếng quát ồm ồm của Chủ tịch thị trấn trong điện thoại khiến tai Diệp ù đi: "Cô im cái vụ xác chết đó lại, để tập đoàn họ khoan bình yên!" Và đúng lúc cô định đập nát chiếc điện thoại cũ kỹ, tiếng chuông lại reo. Đầu dây bên kia, giọng đứa con gái khàn đặc: "Mẹ ơi, người trong hình tròn… đang đứng sau lưng mẹ." Khói thuốc trong phòng làm việc cay xè mắt Đinh Diệp. Những sợi tóc bạc lẫn trong mái tóc đen dày mà cô chưa kịp nhuộm lại, găm xuống tờ bản đồ thị trấn đầy ghi chú đỏ loang lổ. Dưới chân cô, ba hồ sơ chồng chéo lên nhau: một màu nâu cũ kỹ ghi "Sự cố hỏa hoạn 1998", một tập giấy trắng còn thơm mùi mực tươi vụ án kỹ sư, và tấm hình con gái cô chụp bên cạnh bức tường đá khắc hình tròn nguệch ngoạc. Mảnh ghép gia đình tưởng đã lắp ráp xong sau cái chết của ba, giờ bỗng lung lay dữ dội từ khi đứa con gái bắt đầu nhìn thấy những thứ không tên. Trong xó tối nhất của Địa Hạt Cảnh Trưởng, quá khứ và hiện tại đang thắt nơ trên cổ cô, còn tương lai thì mở ra bằng hai lối đi: một dẫn tới sự thật chết người, một dẫn đến bi kịch máu đã chảy suốt hai thế hệ. Mà cô, kẻ đứng ở ngã ba đường, phải chọn đúng con đường để cứu lấy đứa con bé bỏng trước khi hình tròn trên ngực nạn nhân kia khép kín vòng xoáy…