Địa ngục cực lạc (Phần 1) Làng Iwagakure chìm trong sương mù vĩnh cửu, nơi những bức tường đá nhọn hoắt như răng quỷ. Đây không phải chốn người thường dám bước chân tới. Làng ninja này thở bằng máu và tồn tại nhờ mạng sống của kẻ khác. Trong cái lò lửa ấy, cái tên Gabimaru the Hollow vang lên như tiếng chuông báo tử. Không ai nhớ mặt anh – kẻ sống sót sau mọi nhiệm vụ chẳng bao giờ để lại nhân chứng. Người ta gọi anh là "Hollow" – cái xác không hồn. Từ thuở lên bảy, Gabimaru đã bị nhúng tay vào nồi nước sôi để rèn da thịt, bị bỏ đói trong hang rắn độc để luyện phản xạ. Lớn lên trong tiếng rên của những tên tù binh bị anh mổ bụng tập dượt, trái tim Gabimaru dần đóng băng. Anh giết người nhẹ như hít thở, lạnh lùng như con dao găm luôn giắt trong tay áo. Thế nhưng, chính cái máy giết người hoàn hảo ấy lại trở thành mối họa. Đồng đội rùng mình khi thấy ánh mắt vô hồn của anh sau mỗi vụ thảm sát. Họ thì thầm: "Gabimaru không còn là người nữa. Hắn sẽ quay lưng với làng khi chán ghét." Một đêm tối không trăng, những bóng đen từng cùng anh nhuốm máu đã dựng lên âm mưu. Họ khéo léo đặt bằng chứng giả – tờ mật lệnh giả mạo chữ ký của tộc trưởng, vài món đồ bị đánh cắp từ kho báu bí mật. Gabimaru không buồn thanh minh. Anh đứng yên khi dây trói siết cổ, mỉm cười khi lưỡi đao kề lên cổ. Ngục tù âm u, mùi rêu mốc xộc vào lỗ mũi. Gabimaru ngồi dựa tường, nhìn những giọt nước từ trần nhà giam rơi xuống vai trần đầy sẹo. Mười năm giết mướn chồng chất thành núi xác ứa máu giữa đêm. Giờ đây, sau khi bị chính đồng đội đâm sau lưng, anh cảm thấy... nhẹ nhõm. Những ngày chờ hành hình, anh thường nhắm mắt nhớ về khuôn mặt duy nhất khiến tay anh run rẩy: người vợ trẻ với đôi mắt ấm áp luôn chờ anh dưới mái nhà tranh. "Nàng sẽ khóc nếu biết ta chết?" – Gabimaru khẽ hỏi chính bóng tối, giọng khàn đặc vì ba ngày không uống nước. Tử thần đang đến gần. Nhưng với Gabimaru, đó không phải kết thúc. Mà là sự chuộc tội cho một đời tay nhuốm máu – thứ anh khao khát tự bao giờ.