Đố Kị (Phần 4) – tức Mùa 4 của loạt tác phẩm cùng tên – tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề ganh tị, tham vọng và các mối quan hệ độc hại xoay quanh nhân vật chính, một phụ nữ mà sự so sánh với người khác đã ngấm vào từng nhịp thở, từng lựa chọn nhỏ nhặt trong đời. Không chỉ dừng lại ở những cơn ghen tị thoáng qua, Đố Kị (Phần 4) phơi bày rõ nét cái thứ cảm xúc đặc quánh, gặm nhấm lương tri ấy: nữ chính thức dậy là đã lướt hết story của chị gái, của bạn thân cấp 3, của đồng nghiệp cũ, đếm từng lượt thích, từng dòng comment chúc mừng chuyện thăng chức, chuyện mua nhà, chuyện con cái đỗ đạt của họ, rồi nằm vật ra giường, cảm giác nóng rát dâng lên ngực, cắn răng nghĩ “tại sao không phải là mình”. So sánh với cô ấy giờ không còn là thói quen, mà là ám ảnh: chọn quán cà phê cũng phải xem người mình ghét có hay lui tới không, mua túi xách cũng phải check xem đối thủ cùng phòng có sắm mẫu mới chưa, thậm chí đi khám bệnh cũng lén nhìn bệnh án của người ngồi cạnh để xem ai bị bệnh nặng hơn, ai có vẻ khá giả hơn. Tham vọng của cô trong phần này cũng hoàn toàn bị bóp méo bởi Đố Kị. Cô không còn muốn thành công cho riêng mình, mà chỉ muốn thành công để vượt qua cái bóng của những người mình ghen ghét. Dự án cấp công ty cô nhận không phải vì muốn thử thách bản thân, mà vì biết đối thủ cạnh tranh cũng đang nhắm tới nó – cô sẵn sàng thức trắng đêm, chấp nhận đạo văn ý tưởng của cấp dưới, thậm chí hạ bệ đồng nghiệp chỉ để cái tên mình nằm trên bảng vinh danh, để thấy mặt những người từng hơn mình tối hôm trước lúc đọc tin tức. Các mối quan hệ xung quanh cô cũng vì thế mà toàn là những kết nối độc hại. Bạn thân từ hồi còn đi học giờ chỉ là “đối tượng cần theo dõi”: cô lén đọc trộm tin nhắn của bạn, rò rỉ thông tin sách sắp phát hành của bạn cho đối thủ cạnh tranh chỉ để thấy bạn thất bại. Cậu em trai mới ra trường cô lôi về làm trợ lý, không phải vì tin tưởng, mà vì biết em trai không bao giờ giỏi giang hơn mình, để lúc nào cũng có người đứng dưới để đạp lên – mỗi lần em trai đưa ra ý tưởng hay, cô lại lườm nguýt, biến mặt em trai tái mét, sợ lỗi lầm. Ngay cả chuyện yêu đương, cô cũng chọn người yêu mới chỉ vì anh ta có vị trí xã hội cao hơn bạn trai của cô người yêu cũ, chỉ để có thứ để khoe trên Facebook, để dập tắt những lời chúc mừng đầy đố kị mà người khác dành cho cô ấy trước đây. Đố Kị (Phần 4) không dùng những lời giáo điều để phê phán, mà để người xem thấy rõ cái giá phải trả khi để lòng ghen ghét dẫn lối: cuối cùng nữ chính dù đạt được mọi thứ mình từng ao ước, vẫn ngồi một mình trong căn biệt thự đắt tiền, lướt điện thoại thấy người khác vẫn sống tốt hơn mình, vẫn cảm thấy cái ngực nóng rát ấy, và nhận ra chẳng còn ai bên cạnh, vì ai cũng đã rời đi khi thấy mình chỉ là một kẻ luôn đo đếm họ bằng thước thắng thua.