Đôi đũa lệch - câu chuyện về Đinh Thường Vượng (Ah Wong) và Lăng Thể Phong dường như được kể bằng hai thứ ngôn ngữ riêng biệt. Ah Wong sống trong thế giới của riêng mình, nơi ánh mắt trẻ thơ vẫn nguyên vẹn dù anh đã trưởng thành. Tổn thương não bộ thuở nhỏ khiến anh coi chiếc lá rơi như điều kỳ diệu, nụ cười người lạ như món quà quý giá. Ngược lại, Lăng Thể Phong bước đi trên con đường sự nghiệp đầy chông gai với đôi giày cao gót sắc lẵm. Cô gái ấy quen nhìn đời qua lăng kính logic, nơi mỗi quyết định đều được tính toán kỹ lưỡng. Họ va vào nhau như hai hành tinh quay ngược chiều. Buổi gặp đầu tiên, Ah Wong vồ lấy chiếc cặp da của cô vì tưởng đó là đồ chơi mới, nụ cười giòn tan của anh tương phản với ánh mắt lạnh băng của người con gái bị xâm phạm không gian cá nhân. Nhưng đôi khi, chính sự dị biệt ấy lại tạo nên sức hút kỳ lạ. Trong khi Tiểu Phong vội vã xuống thang máy để kịp cuộc họp quan trọng thì Ah Wong lại chỉ muốn được ngắm nhìn những nút bấm sáng lấp lánh. Những ngày tháng sau đó, cặp đôi "trái dấu" dần học được ngôn ngữ của nhau. Ah Wong khiến Tiểu Phong ngạc nhiên khi chỉ cho cô cách cảm nhận mưa thơm mùi đất ẩm, còn cô giúp chàng trai ngây ngô ấy hiểu rằng không phải ai cũng đáng tin như vẻ ngoài. Đôi đũa lệch ấy cứ thế gắp từng mảnh ghép cuộc đời cho nhau - khi anh gục mặt khóc nức nở vì bị bạn cùng phòng lừa tiền, Tiểu Phong đã quên cả buổi thương thảo hợp đồng để về ôm anh vào lòng. Khi cô kiệt sức trong căn phòng khách sạn xa lạ sau chuyến công tác thất bại, điện thoại của Ah Wong gọi đến với câu hỏi ngô nghê: "Hôm nay em đã ăn trưa chưa?" làm cô bật khóc.