DR3AM: Dị Chuyện Một hành trình xuyên qua những ám ảnh không tên, nơi thành phố phồn hoa hóa mê cung của quỷ dữ… Bạn đã bao giờ cảm thấy nó chưa? — Một cái chạm lạnh sống lưng khi thang máy đột ngệt dừng giữa tầng 23, dù không một bóng người. — Tiếng bước chân hờ hẫng từ hành lang căn hộ trống đã bỏ hoang cả thập kỷ. — Hay ánh mắt đen ngòm của búp bê gốm trong tiệm đồ cổ, lặng lẽ xoay đầu theo bạn từng góc phố... DR3AM: Dị Chuyện không dừng ở những câu chuyện rùng mình quanh đống lửa. Nó là tấm gương vỡ phản chiếu nỗi sợ thời hiện đại: \- Thành phố nuốt chửng linh hồn Nhà cao tầng san sát như bia mộ kẻ vô danh. Hơi thở gấp gáp của gã CEO tự tử nửa đêm vẫn ám vào thang máy văn phòng. Tiếng chuông messenger đêm khuya bỗng vang lên những âm thanh thở dài rên rỉ từ tài khoản đã xóa từ 5 năm trước… \- Quỷ đói giữa xã hội thịnh vượng Họ khoác áo vest sang trọng trong tiệc rượu penthouse, nhưng dưới ánh đèn neon, bóng đổ xuống sàn lại thành những ngón tay dài ngoẵng. Kẻ bán hàng đa cấp với nụ cười rách đến tận mang tai – liệu da mặt hắn có tuột xuống như chiếc mặt nạ nhựa? \- Ác mộng tập thể qua màn hình cảm ứng Câu challenge quay video trong bệnh viện tâm thần bỏ hoang, bỗng một gương mặt mọc thêm mắt hiện lên sau lưng bạn trong khung hình. Hay câu livestream bán hàng đêm khuya nhưng khán giả toàn những tài khoản "USER_ĐÃ_CHẾT_2004"... Giữa thế giới lạnh lẽo vô hồn ấy, DR3AM: Dị Chuyện tồn tại như lời cảnh tỉnh: “Quỷ kinh dị nhất không núp trong rừng sâu mộ địa – chúng đang ngồi cạnh bạn trên xe bus buổi sáng, gửi email đòi deadline lúc 3h sáng, hay lẩn trong tiếng cười giả lả của streamer ASMR đêm khuya…”