Hai nhà Nguyễn - Trần ở cái khu biệt thự khép kín quận 7 này, ai nhìn vào cũng bảo là hình mẫu "tình thâm gắn bó" giữa hai gia đình bạn bè từ hồi đi để chấm đế. Tết nào mâm cỗ cũng gộp chung, con cái gọi nhau bằng anh chị em ruột, vợ chồng thậm chí share cả tài khoản ngân hàng chung để đầu tư đất đai mười năm nay. Sáng nào Mai (vợ anh Tuấn nhà Nguyễn) cũng qua nhà Lan (vợ anh Minh nhà Trần) uống cà phê vợt, chiều thì hai ông chồng ngồi gốc me trước nhà nhậu bia bát nướng, bàn chuyện mở rộng chuỗi cà phê chung mà hai người từng khởi nghiệp hồi chưa có con. Nhưng lớp vỏ bọc "một nhà" đó, thực ra là cái hũ đựng đầy những sự thật vứt đi không dám mang ra ánh sáng. Có ai để ý không, mỗi lần Minh uống rượu say, Mai lại lén lau miệng cho anh ta, đầu ngón tay run run chạm nhẹ vào gò má Minh, rồi vội quay đi nấu nồi canh chua cá lăng mà chỉ có Minh thích ăn? Có ai biết anh Tuấn nhà Nguyễn, bề ngoài là doanh nhân thành đạt trên báo chí, thực ra đã tuồn 30% vốn đầu tư chung sang tài khoản công ty ma, định cuối năm nay bỏ vợ con chạy sang Singapore với cô trợ lý 24 tuổi, mà hắn giấu kín ngay cả với thằng em trai ruột? Còn chị Lan, bề ngoài hiền lành làm việc thiện nguyện, thực ra đã lục được tin nhắn của Minh với người yêu cũ hồi 2012, biết rõ anh ta có một đứa con trai ngoài giá thú ở Bình Dương, suốt 5 năm nay đều đặn gửi tiền chu cấp, chưa từng nói nửa lời với ai, chỉ chờ thằng con lớn đỗ đại học xong là nộp đơn ly hôn, phân chia nửa đống tài sản chung kia rồi lên Đà Lạt mở trại hoa, chẳng bao giờ phải bắt mặt mấy người nhà Nguyễn nữa. Tất cả những dục vọng thầm kín ấy cứ âm ỉ cháy dưới lớp tro tàn của những nụ cười xã giao, cho đến bữa tiệc kỷ niệm 20 năm hai nhà quen biết ở biệt thự biển Vũng Tàu tuần trước. Mai bảo ốm không đi, nhưng lại lái xe đùng đùng kéo đến, vừa bước vào cửa đã thấy Tuấn đang cười tít mắt với cô trợ lý Linh mang theo, cái váy ngắn hở lưng mà hắn từng bảo "vợ già rồi mặc không hợp". Lan vốn tính trầm, suốt bữa tiệc chỉ cắm cúi gỡ thịt cua, đột nhiên buông một câu: "Tuấn này, cuối tháng rồi anh chưa chuyển khoản tiền lãi dự án Thảo Điền về à? Em kiểm sổ sách thì thấy thiếu đúng 12% so với hợp đồng ký chung". Từ câu đó, mọi thứ vỡ vụn như cái chén sứ Mai vừa làm rơi xuống sàn. Tuấn la lên chối bay chối biến, Minh vô tình lỡ mồm: "Anh cũng lấy ra một ít để lo việc nhà, chút tôi trả lại cùng Tuấn", ngay lập tức Mai gào lên, giọng run bần bật: "Lo việc nhà? Anh lo cho đứa con hoang 12 tuổi ở Bình Dương hả Minh? Anh tưởng tôi không biết à? Anh nghĩ anh là ai mà dám đưa con bé kia đến đây? Năm 2004 anh còn viết thư nói muốn cưới tôi, rồi quay sang cưới Lan chỉ vì nhà Lan có đất đai à?". Lan cười nhạt, rút điện thoại ra mở đoạn tin nhắn Minh gửi người yêu cũ hồi 2012 cho cả bàn xem, rồi quay sang Tuấn: "Anh cũng đừng giả nai nữa, cái email anh gửi cho Linh tôi đọc hết rồi, định tháng 12 này ôm tiền bỏ trốn hả? Có biết tài khoản chung hai nhà, anh rút một đồng tôi đều nhận được thông báo không?". Cái bữa tiệc mà hai bên từng coi là "truyền thống" kết thúc trong tiếng nồi canh chua đổ sụp xuống bàn, tiếng trẻ con khóc thét, và những lời thú tội mà chẳng ai muốn nghe. Hóa ra cái gọi là "gắn bó mật thiết" hai mươi năm qua, chỉ là cái túi chứa đầy dục vọng thầm kín mà chẳng ai dám mở miệng nhắc đến, cho đến khi mọi thứ ép đến nghẹt thở, phải bung ra một lần cho hết. Giờ đây Zalo nhóm chung hai nhà đã bị giải tán, chuỗi cà phê đang bị kiểm toán, Lan đã thuê luật sư ly hôn, còn Mai sau đêm đó ngồi lặng lẽ gói bánh tét trước sân, nhìn qua nhà bên kia cửa đóng then cài, chẳng còn ai ra mời đi uống cà phê vợt nữa.