Mỗi bình minh nhuộm vàng ô cửa, Hứa Tinh Nguyệt lại mở mắt trong một ngày cũ mà mới. Căn phòng im ắng, chỉ văng vẳng tiếng thở đều của Lục Nghiêu bên cạnh. Như thường lệ, cô nín thở, chờ đợi… để rồi trái tim thắt lại khi thấy ánh mắt ngỡ ngàng của anh nhìn cô – người tình hôm qua, kẻ lạ hôm nay. "Anh… là ai?" Câu hỏi chua xót ấy lặp đi lặp lại, như dao cứa vào vết thương chưa kịp khép miệng. Yêu nhau đến thế – những đêm mưa dựa đầu lên vai nhau, những ngón tay đan chặt hứa hẹn "không rời", giờ hóa thành xa cách đến thế – một Lục Nghiêu mỗi ngày lại quên đi hơi ấm của chính mình, quên cả khuôn mặt cô in hằn trong trái tim. Nhưng Tinh Nguyệt không gục ngã. Cô đặt lên bàn tay anh tách trà nóng, nhẫn nại kể lại câu chuyện hai người – như viết lại một bức thư tình bị mực nhòe. Đôi khi, cô thì thầm vào tai anh: "Đừng quên anh yêu em…", như lời niệm chú mong chạm đến ký ức chìm khuất. Liệu giây phút nào đó, trái tim anh có đập rộn ràng khi nghe câu nói ấy? Hay mọi thứ chỉ như cát lở, vĩnh viễn trôi tuột khỏi vòng tay? Họ vẫn bước trên con đường ấy – một người đi giữa hiện tại đớn đau, một người lạc lối trong quá khứ mơ hồ. Tình yêu có đủ sức mạnh để hàn gắn những mảnh vỡ ký ức? Hay hạnh phúc của họ sẽ mãi là bức tranh dang dở – đẹp đến nghẹn lòng, nhưng không bao giờ trọn vẹn?...