Ánh đèn neon của văn phòng tạm chiếu vào giấy tờ chất ngổn ngang trên bàn Ella McCay lúc 2 giờ sáng. Cô nhăn mày xem lại bản thảo phát biểu nhậm chức – thứ ngôn từ cứng nhắc giống như một bản cáo phó cho lý tưởng của chính mình. Ngoài cửa sổ, thủ phủ bang chập chờn ánh đèn như con thú mất ngủ, đang rình rập chờ cô vấp ngã. "Gọi điện cho Diane đi, con gái à." Tin nhắn của mẹ cô nhảy lên màn hình khi bà đang vật lộn với đống hóa đơn viện phí. "Mẹ không muốn làm phiền lúc con bận thế này nhưng..." Ella siết chặt ly cà phê nguội. Hai tuần nay cô tránh né cuộc họp gia đình, nơi người em trai luôn nhắc về "cô chị từ khi làm chính trị chỉ còn là cái bóng màu xám xịt". "Ừ thì cháu là lựa chọn kế nhiệm." Giọng Thống đốc Richard Veldon đột nhiên khàn đặc trong điện thoại lúc nửa đêm. Vị cố vấn 30 năm của cô thở dốc, tiếng máy trợ thở rè rè phía sau. "Nhưng đừng ảo tưởng rằng họ đang trao quyền lực cho cô, Ella McCay à. Họ đang tìm một tấm khiên che đỡ sai lầm của thế hệ chúng tôi." Ella nhìn bàn tay mình run rẩy trên tập hồ sơ về vụ bê bối xả thải cũ. Chính Veldon từng ký phê duyệt dự án đó năm xưa. Giờ đây, câu khẩu hiệu "Một thế hệ lãnh đạo minh bạch" của cô bỗng chói tai như lời nhạo báng. Bên cạnh, tin nhắn của con gái nuôi 14 tuổi hiện lên: "Mẹ về ăn tối được không? Con làm món cá mà mẹ thích." Chữ "hi vọng" cuối dòng khiến cô nghẹn thở. Mùi dầu máy xúc từ công trường kế bên tòa nhà quốc hội lẫn vào hương nước hoa Chanel No.5 của các nữ nghị sĩ kỳ cựu. Ella McCay thấy mình như kẻ nhảy vọt từ giá sách xuống hố cát, tay nắm chặt những chính sách cấp tiến mà giờ đây ngay cả đồng nghiệp trong đảng cũng thì thào "phi thực tế". Cô mỉm cười gượng gạo trước nhiếp ảnh gia, trong lòng xoáy lên hình ảnh người cha quá cố – cựu giáo viên lịch sử – đang lắc đầu khi cô chấp nhận điều khoản thỏa hiệp đầu tiên. Đêm đó, trong căn hộ chung cư tối om, Ella ngồi xem đi xem lại video tổng thống phong thập tự chinh năm 22 tuổi của mình. Giọng nói vang vọng của cô gái trẻ hô "Hãy đập tan những chuẩn mực mục ruỗng!" giờ nghe như tiếng kêu từ chiếc giếng cạn. Trên bàn làm việc, đơn ly hôn từ chồng cũ chất cùng thư đề nghị từ chức của các trợ lý kỳ cựu. Ella McCay vuốt mặt lạnh ngắt, nhìn xuống thành phố rực rỡ đang không ngừng đòi hỏi cô phải chọn lựa – tiếp tục ngồi trên ghế quyền lực nứt gãy, hay trở thành hạt cát trong cỗ máy chính trị đã nhai nát bao người đi trước?