Tiếng còi xe cứu thương hú vang liên hồi trong đêm lạnh Chicago, báo hiệu một ca trực bão táp nữa lại bắt đầu. Bước qua cánh cửa tự động luôn mở rộng, các bác sĩ và nhân viên y tế tại Bệnh viện đa khoa hạt lập tức bị cuốn vào guồng quay nghẹt thở của một "chiến trường" không tiếng súng. Tại đây, trong không gian đầy áp lực của ER: Phòng Cấp Cứu (Phần 10), ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ được tính bằng từng giây ngắn ngủi.

Trải qua một thập kỷ cống hiến, những người hùng áo trắng giờ đây phải đối mặt với những áp lực nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi ngày, họ phải vật lộn với những quyết định sống còn: nên ưu tiên cứu chữa cho ai khi phòng bệnh quá tải, hay khi nào thì buộc phải buông tay chấp nhận số phận? Không chỉ là cuộc chiến giành giật sự sống từ tay tử thần, phần phim này còn xoáy sâu vào những tình huống khó xử về mặt đạo đức nghề nghiệp. Đó là những ranh giới mong manh giữa luật pháp và lòng trắc ẩn, giữa quy trình y tế nghiêm ngặt và tiếng gọi của lương tri trước những số phận ngặt nghèo của bệnh nhân.

Nhưng đằng sau chiếc áo blouse trắng và phong thái bình tĩnh kiên cường khi đối mặt với tử thần, họ cũng chỉ là những con người bình thường với đầy rẫy tổn thương. Áp lực công việc đè nặng bắt đầu gặm nhấm cuộc sống cá nhân, đẩy họ vào những rắc rối đời tư bế tắc. Những cuộc hôn nhân rạn nứt vì những ca trực thâu đêm, những mối tình chớm nở nhưng đầy hoài nghi giữa các đồng nghiệp, và cả những khủng hoảng tâm lý cá nhân khi chứng kiến quá nhiều mất mát.

Trong ER: Phòng Cấp Cứu (Phần 10), khán giả sẽ lại thấy một bức tranh hiện thực khốc liệt nhưng cũng đầy tính nhân văn, nơi những con người quả cảm ấy vừa phải chữa lành cho thiên hạ, vừa phải tìm cách tự khâu vá những vết thương trong chính tâm hồn mình.