Phim Fleabag (Phần 2) (2019) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: Fleabag (Season 2)
Xem phim Fleabag (Phần 2) có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: completed
Năm phát hành: 2019
Thời lượng: 26 phút/tập
Quốc gia:
Anh
Định dạng: Phim bộ
Số tập: 6 Tập
Đạo diễn:
Diễn viên:
Phoebe Waller-Bridge, Sian Clifford, Andrew Scott
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Fleabag (Phần 2) 2019
Một năm trôi qua kể từ sau cái chết của mẹ và sự sụp đổ của mọi thứ. Fleabag, hay cô gái không có tên mà chúng ta thấy, vẫn còn đó. Quán cà phê nhỏ nhộn nhịp mới của cô, với tấm bảng gỗ nhỏ nhoè và tiếng máy rang cà phê rè rè, là một trận chiến nhỏ bé mà cô đã thắng. Nó là một "hiện vật" của sự ổn định, một phép màu xoay quanh việc phục vụ ly cà phen 5£ và nụ cười gượng gạo. Cô vẫn xé toạc một cách hài hước lớp vỏ bọc của mình, nhưng lần này, lớp vỏ đó dày hơn, và đôi mắt nhìn ra camera – nhìn ra chúng ta – có phần mệt mỏi hơn là hoang mang. Cô dường như đang thử nghiệm một phiên bản "ổn định hơn" của chính mình, một người có thể giữ được việc kinh doanh và không tự đánh mất mọi thứ trong một tuần.
Nhưng gia đình là một trận địa khác. Gia đình cô, thứ vũ khí tàn khốc ấy, dường như lại lâm vào vòng xoay cuồng mới. Thằng cha, với sự ích kỷ và sợ hãi bị cô lập vốn có, lại tìm được một "cứ điểm" mới: một người phụ nữ trẻ hơn. Và bữa tiệc đính hôn của ông, thay vì là bữa tiệc của một người cha độc hại, lại trở thành màn kịch hỗn loạn hoàn toàn, nơi những mảnh vụn từ quá khứ và hiện tại va chạm nhau.
Và rồi là Claire, cô em gái. Fleabag chưa từng thực sự nói với cô ẻ kể từ lần cuối, sau khi đã cố tình làm tình với bạn trai của em một cách tự hủy diệt. Vậy nên việc gặp lại Claire tại bữa tiệc đó là một sự đối mặt tất yếu nhưng đầy gai góc. Claire vẫn như xưa: áo vest chỉn chu, mái tóc gọn gàng, sự thành công được đo bằng những con số và vị trí trong công ty. Nhưng đằng sau lớp áo giáp đó, Fleabag lờ mờ thấy vết nứt mới – một sự căng thẳng, một nỗi đau mới mà cô không thể đặt tên. Gia đình như một cỗ máy đen tối, và cả hai chị em đều bị mắc kẹt trong bánh rẽ, mỗi người chạy theo một hướng nhưng cuối cùng vẫn quay về cái lỗ hổng chung.
Điều khiến bữa tiệc trở nên khác biệt, điều làm đảo lộn mọi thứ, là sự xuất hiện của một người đàn ông trung niên với chiếc áo linh mục. Anh ta không phải là một linh mục đạo đức giả điển hình. Ông có một sự bình thản kỳ lạ, một thứ vô tư lịch lãm khiến Fleabag – người luôn phải đóng kịch, luôn phải giải thích – bỗng chốc trở nên im lặng. Ông nhìn cô, và dường như nhìn xuyên qua lớp áo giáp hài hước cô đã mặc kỹ. Cuộc đối thoại của họ không phải về tội lỗi hay sự chuộc tội. Nó là về sự thật. Về việc chúng ta đều đổ vỡ. Ông không phải là người mang lại sự cứu rỗi theo cách truyền thống; ông lại là một cái gương, một phản chiếu khắc nghiệt nhưng đầy thương cảm, buộc Fleabag phải nhìn vào chính mình, không kịp nói đùa, không kịp chế giễu.
Phần 2 chính là cuộc khám phá về những thứ ấy. Không phải theo một cách hệ thống, mà theo những mảnh vụn của cuộc sống: một cái nắm tay, một lời cầu nguyện lặp lại trong cơn hoảng loạn, một nụ hôn vô ý thức, một giọt nước mắt lặng lẽ trong căn bếp, một câu hỏi "Bạn có phải là người tốt không?" được đặt ra trong sự im lặng giữa hai người đàn ông.
Tình yêu ở đây không phải là lãng mạn hoàn hảo. Nó là thứ tình yêu khó hiểu, quái đản giữa hai chị em, một thứ gắn bó đầy đau đớn và bất lực. Là sự yếu đuối và trung thành đan xen trong mối quan hệ với người bạn trai cũ. Là cảm giác thèm muốn sự kết nối nhưng lại đẩy nó đi bằng bản năng tự vệ.
Tôn giáo, với linh mục kia, không phải là một hệ thống quy tắc. Nó trở thành một thứ gợi mở về sự thành thật, về việc đối diện với cái "vô nghĩa" và vẫn tìm thấy ý nghĩa trong sự cống hiến, trong sự phục vụ một người khác, dù chỉ là một người đàn ông say rượu trong quán bar. Nó là câu hỏi về đức tin vào bản thân, vào khả năng sửa chữa – hay chấp nhận – của mình.
Hy vọng không phải là một tia sáng rực rỡ. Nó là thứ hy vọng tiêu cực, một thứ "có thể" mỏng manh. Là khoảnh khắc Fleabag quyết định không chạy trốn nữa. Là nụ cười nhẹ nhõm khi cô thấy mình vẫn có thể yêu, dù theo cách rất khó khăn. Là sự thừa nhận rằng cô có thể không phải là một kẻ tồi, mà chỉ là một người bị tổn thương đang cố gắng.
Và nỗi đau khổ – cái trung tâm của mọi thứ – không còn là một thứ bí mật để chế giễu nữa. Nó được đưa ra ánh sáng, bàn luận, thậm chí được chia sẻ qua ánh mắt. Nỗi đau của cô về mẹ, về sự cô độc, về việc không thuộc về nơi nào; nỗi đau của Claire về sự thành công rỗng tuếch; nỗi đau của cha về tuổi già và sự bị bỏ rơi. Tất cả đan xen thành một bản hòa ca hỗn loạn, nhưng lần này, có một nhạc cụ mới: sự đồng cảm.
Phần 2 là hành trình từ "Tôi là một kẻ khốn khổ" đến "Ồ, tôi là một kẻ khốn khổ nhưng...". Nó không hứa hẹn một kết thúc viên mãn. Nó chỉ cho thấy có thể tiếp tục, với những vết sẹo, với sự bất an, với một tình yêu mới và bất thường với một người linh mục, và với sự thật rằng đôi khi, việc đối mặt với hỗn độn bên trong chính mình – mà không cần châm biếm nó – mới là hành động can đảm nhất, và cũng là mầm non duy nhất của hy vọng.