Loạt phim truyền hình Giải Cứu Tôi (Phần 1) mở đầu bằng bầu không khí nặng nề bao trùm trạm cứu hỏa Ladder 62 ở Bronx, New York – nơi Tommy Gavin và đồng đội ngày ngày đối mặt với lửa cháy, đổ nát và cả cái chết. Đội lính cứu hỏa ở đây chẳng phải mấy anh hùng toàn mỹ trên phim hành động: lũ già trâu già già có kẻ trải qua 20 năm phục vụ, đứa mới vào nghề còn chưa biết sợ là gì, suốt ngày rủa xả nhau, trêu chọc đồng đội suýt chết trong đám cháy, rồi sau ca trực lại tụ tập uống bia ở quán bar góc phố, coi đó là cách duy nhất để quên đi những thứ mắt mình đã thấy. Tommy Gavin, cựu lính cứu hỏa do Denis Leary – người cũng đồng sáng tạo ra bộ phim – thủ vai, là cái lõi của cả đội, cũng là kẻ mang nhiều vết sẹo tâm lý nhất. Ba năm sau sự kiện 11/9 năm 2001 cướp đi sinh mạng của 343 đồng đội, trong đó có người bạn thân kiêm em họ Jimmy Keefe, những tàn dư của ngày đó vẫn đeo bám ông không buông. Ông bắt đầu thấy ảo giác về Jimmy, ngồi ngay ghế phụ trên xe cứu hỏa, hút thuốc lá và trêu chọc ông như lúc còn sống. Tommy không thể ngủ ngon, thường xuyên uống whiskey lúc đang trực, lén lút dùng thuốc an thần để dập tắt những cơn flashback bất chợt – những lúc ông mở mắt ra là thấy khói đen mù mịt, tiếng người gào thét, và cái mùi kim loại cháy khét vẫn ám lấy khứu giác dù đã rời Ground Zero từ lâu. Không ai trong đội nói ra, nhưng ai cũng biết Tommy đang trượt dài: ông càng ngày càng liều lĩnh khi dập lửa, chẳng buồn đội mũ bảo hộ, lao vào đám cháy cao tầng mà không báo cho ai, như thể cái chết là thứ ông đang âm thầm tìm kiếm để trốn tránh cảm giác tội lỗi vì còn sống sót. Gia đình Tommy cũng vì thế mà rạn nứt từng mảnh. Vợ ông, Sheila, đã chịu đựng ông suốt hai thập kỷ, từ lúc ông còn là chàng lính cứu hỏa trẻ rượu chè bê tha đến giờ. Bà không thể hiểu nổi tại sao chồng mình không thể nói ra nỗi đau, chỉ biết gắt gỏng, đập phá đồ đạc và ngoại tình với những phụ nữ lạ mặt ông gặp ở quán bar. Những đứa con của họ – cô con gái lớn Colleen đang tuổi dậy thì, hai đứa nhỏ còn chưa hiểu chuyện gì – đều sợ ông: Colleen bắt đầu nổi loạn, hẹn hò với gã du côn mà Tommy căm ghét, các con nhỏ thì trốn vào phòng mỗi khi nghe tiếng ông đóng sầm cửa. Một đêm, sau khi Tommy lại say khướt, nôn mửa khắp nhà vệ sinh, Sheila đã ném toàn bộ quần áo của ông ra cửa sổ, đóng sầm cửa bảo ông đừng bao giờ quay về nữa. Cả đội cứu hỏa, cả gia đình, Tommy dường như đang tự tay đẩy tất cả ra xa, mà ông thì chẳng biết phải làm gì để dừng lại.