Khán giả theo dõi Giải Cứu Tôi (Phần 5) đều nhìn thấy rõ sự chuyển mình chới với của Tommy: cậu không còn ngay lập tức khóa cửa phòng, bật nhạc xập xình rồi giả vờ ngủ mỗi khi có chuyện rắc rối ập đến nữa. Cậu đang cố gắng, thực sự cố gắng, để thay đổi bản thân — điều mà suốt bốn phần trước, cậu chưa từng dám nghĩ tới. Tập đầu tiên của phần này, Hùng, bạn cùng phòng, để lại mẩu giấy dán trên tủ lạnh: "Lần thứ ba rồi đấy Tommy, mày lại ăn trộm phần phở gà tủ lạnh của tao". Thay vì như cũ, vứt mẩu giấy vào sọt rác rồi trốn biệt ở thư viện cả ngày tránh mặt Hùng, Tommy ngồi đợi Hùng về. Cậu luyện đi luyện lại câu xin lỗi trong đầu, tay vò mấy mép áo sơ mi, mồ hôi rịn ra trên trán mỗi khi nghe tiếng chìa khóa tra cửa. Khi Hùng bước vào, mặt gắt như đấm gạo, Tommy không chạy. Cậu đứng dậy, nói lắp bắp xin lỗi, thừa nhận mình hôm qua đói quá mới lấy, rồi đề nghị sáng mai sẽ mua tặng Hùng hai bát phở để đền bù. Hùng nhìn cậu im lặng một lúc, rồi bật cười: "Được rồi, lần này tao tha cho mày, lần sau mà còn lặp lại thì đừng trách tao không bạn thân nữa". Tommy thở phào, nghĩ rằng mình cuối cùng cũng làm được một việc đúng đắn, không né tránh nữa. Nhưng rồi những cú trượt ngã bắt đầu ập đến, không phải một lần mà liên tục, khiến cậu chẳng kịp đứng vững đã lại ngã tiếp. Ngày hôm sau, cậu nhận được cuộc gọi từ Tuấn, thằng bạn học cấp ba từng bắt nạt cậu suốt ba năm, còn mượn cậu hai triệu đồng nợ đã hai năm chưa trả. Theo lời khuyên của bà Tâm, cô tham vấn tâm lý cậu đang theo học, Tommy không chặn số như cũ, mà bắt máy. Cậu cố gắng giữ giọng vững, yêu cầu Tuấn trả tiền trước thứ Sáu tuần này. Nhưng Tuấn đột nhiên cười khẩy, nhắc tới bố cậu bỏ nhà đi khi cậu mười tuổi: "Mày mà dám đòi nợ tao? Thằng không có bố còn bảo người ta trả tiền á? Nhục nhã". Tommy nghe xong, tim thắt lại, run rẩy ấn nút cúp máy, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà, cảm giác thất bại tràn ngập: cậu tưởng mình đã đủ mạnh mẽ để đối diện, ai ngờ chỉ một câu nói cũng đủ khiến cậu sụp đổ, lại muốn khóa trái cửa phòng, lại muốn trốn chạy. Chưa kịp hồi phục sau cú đó, cú trượt ngã thứ hai đến ngay trong lớp học. Cậu đã dành cả tuần để làm bài thuyết trình về tác động của việc trốn tránh vấn đề tới sức khỏe tâm thần — một chủ đề cậu thấm thía hơn ai hết. Thay vì copy bài của bạn như mọi khi, cậu tự tìm tư liệu, tự viết kịch bản, thậm chí tập diễn thuyết trước gương mỗi tối. Nhưng khi đứng trước cả lớp, nhìn thấy ánh mắt dò xét của giáo viên, tiếng thì thầm của mấy đứa bạn ngồi bàn đầu, cậu bỗng quên sạch mọi thứ. Cậu đứng đó, tay cầm mic run lẩy bẩy, mồm há ra không nói nên lời, tới khi có người trong lớp cười khúc khích, cậu không chịu nổi, cầm tập chạy ào ra khỏi lớp, trốn vào nhà vệ sinh, khóa cửa lại, ngồi thu mình dưới sàn gạch lạnh ngắt. Cậu muốn khóc, muốn xé nát tập bài thuyết trình, muốn quay lại cách cũ: không cố gắng nữa, không đối diện nữa, sống trong vỏ bọc ốc của mình cho an toàn. Đến tập gần nhất của Giải Cứu Tôi (Phần 5), người xem lại thấy Tommy đứng trước cửa nhà bà Tâm, tay cầm hộp bánh muốn tặng cô cảm ơn vì đã giúp cậu tập đối diện vấn đề, nhưng lại chần chừ không dám bấm chuông. Cậu vẫn đang cố gắng, nhưng mỗi bước đi đều kèm theo một cú vấp, mỗi lần đối diện đều có nguy cơ bị đẩy lùi về vực cũ. Không có chuyển biến kỳ diệu, không có cú lột xác chỉ sau một đêm, chỉ có một Tommy mệt mỏi, trầy trụa trên đầu gối, nhưng vẫn cố gắng không quay đầu chạy trốn.