Mưa rào rào đập xuống mái tôn quán cà phê ven sông từ 11 giờ đêm, Tommy ngồi bệt trên chiếc ghế nhựa nứt vỡ, áo khoác da dính bết dầu nhớt, chân trái bó bột trắng xóa vì vụ đua xe trái phép tuần trước. Ly cà phê đá trên bàn tan hết đá, nước đen ngòm tràn ra khay nhựa, đúng như cái tình cảnh hắn đang dính vào: nhòe nhoẹt, không lối thoát. Điện thoại rung liên tục trong túi quần, hắn lờ đi. Đầu tiên là bà Sáu, mẹ hắn, gọi 17 cuộc. Tiếp đến là Loan, em gái hắn 8 tuổi, gửi 3 cái voice note khóc nấc: "Anh Tommy ơi, mấy đứa lớp 5 trêu em là con anh tù, nhà nợ nần cả phố, em không muốn đi học nữa đâu. Mẹ em nằm liệt giường, răng cửa gãy mất một cái, nói chuyện hụt hơi lắm." Bà Sáu bán bánh mì xén góc chợ Tân Định suốt 20 năm, tuần trước bọn đòi nợ thuê đến đập phá cái xe bánh mì cũ kỹ, bà lao ra giữ, ngã đập đầu vào vỉa hè gãy răng, giờ nằm nhà không làm được gì, chỉ Loan tự nấu cháo cho bà mỗi ngày. Đồng đội cũ của hắn, Tuấn, không gọi. Chỉ nhắn một cái tin nhắn kèm tấm ảnh cánh tay trái bó bột: "Mày cầm xe Wave của tao 3 ngày, hứa trả tiền cầm đồ cho thằng Hùng, nhưng mày lấy tiền đánh bài thua sạch. Bọn nó tìm đến tao, đánh gãy tay, xe cũng bị tịch thu. Em gái tao bị bại liệt, mấy hôm nay không có tiền mua thuốc, mày tính trả tao bao giờ?" Tuấn là thằng hiền nhất đội bóng đá phường hồi hai đứa học cấp 3, từng lấy tiền đi làm thêm shipper của mình ra đền cái kính cửa sổ trường học hắn lỡ tay đá vỡ, chưa bao giờ đòi lại. Giờ vì hắn, Tuấn mất sạch. Hắn lục túi quần, chỉ còn đúng 200 nghìn đồng, bằng chưa đến 1/10 khoản nợ 50 triệu hắn đang mang. Tiền cầm đồ dưới chân cầu, mấy khoản cược xe, tiền đền đồ phá hoại… tất cả đều dồn lại, đè nặng lên đầu mấy người chẳng liên quan gì đến chuyện quậy phá của hắn. Góc quán, cái bảng điện tử cũ chạy chữ đỏ lè: Giải Cứu Tôi (Phần 6) - Phát sóng 21h tối nay trên HTV7. Hắn nhớ hồi 10 tuổi, hắn từng ngồi cạnh mẹ xem cái chương trình này, mỗi tập là một người lầm lỗi được gia đình, bạn bè kéo lại từ bờ vực. Hắn từng chỉ tay vào màn hình bảo bà Sáu: "Lớn lên con không bao giờ làm mẹ khóc, con là người tốt nhất thế giới." Giờ hắn 24 tuổi, váy áo dính đầy bùn đất, làm đủ chuyện tồi tệ, để cả nhà, cả người bạn tốt nhất của mình trả giá thay. Hắn có hai lựa chọn. Một là bắt xe khách đi Đồng Nai ngay đêm nay, đổi sim điện thoại, bỏ lại cái tên Tommy rác rưởi ở Sài Gòn này. Để bà Sáu tự lo cái răng gãy, Loan tự đi học giữa những lời trêu chọc, Tuấn tự xoay sở tiền thuốc cho em gái. Hắn sẽ mất hết: mẹ, em gái, bạn bè, và cái danh "thằng Tommy chạy xe nhanh nhất phường" hắn từng tự hào khoe với đám bạn xấu. Hai là ở lại, chịu đựng. Đi tìm thằng Hùng chủ lô cờ bạc, xin làm chạy xe giao hàng cho nó, trừ lương dần để trả nợ. Đi xin lỗi Tuấn, đi làm cửu vạn ở chợ Tân Định mỗi sáng, lấy tiền nuôi mẹ, cho Loan đi học lại. Nhưng đằng nào hắn cũng mất cái "tự do" hắn từng coi là tất cả: không còn được tối nào cũng nhậu nhẹt, không còn được rồ ga xe chạy bạt mạng trên đường, không còn được trốn tránh trách nhiệm. Mưa vẫn rơi, nước tràn vào chân hắn qua khe cửa quán. Hắn bấm nút gọi cho bà Sáu, giọng run đến mức gần như không nói nổi: "Mẹ ơi, con về. Con xin lỗi mẹ." Hắn đứng dậy, chân bó bột đau nhói, nhưng vẫn bước ra đường, mưa ướt hết tóc tai. Cái bảng điện tử phía sau vẫn chạy đều chữ Giải Cứu Tôi (Phần 6), nhưng hắn không cần chờ ai đến cứu mình nữa. Lần này, hắn tự chọn thay đổi, trước khi mất hết những người hắn còn sót lại.