Mưa trút xuống trấn Giao Long Long Khẩu suốt bảy ngày đêm không ngớt, nước sông dâng cao ngập tận bậc thang đá dẫn xuống bến đò, bùn đất trương nứt nẻ khắp các lối đi, rêu xanh bám đầy mép mái tranh mục nát. Cả trấn đang rần rần trong cơn mơ mộng chờ thuồng luồng hóa rồng: theo lời kể của các cụ già, ba trăm năm mới có một lần, khi nước sông dâng đến cái miệng đá chạm hình đầu rồng nằm chênh vênh trên vách núi phía tây trấn, con thuồng luồng khổng lồ ẩn mình dưới hố sâu dưới chân vách đá sẽ lột xác chín lần, mọc sừng mọc vuốt, hóa thành giao long bay lên trời, mang theo ba năm mưa thuận gió hòa, không lụt lội. Người ta dựng bàn thờ tạm bằng tre nứa dọc bờ sông, đốt hương trầm mộc nhĩ nức mùi, gói bánh chưng, làm xôi đỏ để cúng, trẻ con thì bất chấp mưa gió chạy nhảy quanh bến đò, nghịch những cái lồng đèn hình rồng bằng giấy bồi ướt sũng. Chẳng ai để ý mấy cái chết kỳ lạ bắt đầu rơi xuống. Đầu tiên là ông Bảy chạy đò, sáng ra người ta thấy ông nổi lềnh bềnh chỗ nước cạn gần hố thuồng luồng, lưới cá quấn chặt quanh cổ, người không một vết thương ngoài da, chỉ có một cái dấu ba chạc in trên xương đòn chẩy, tím đen như vết bầm do vật cứng đập vào, hình dáng y hệt móng con giao long con. Rồi đến bà Tư bán thuốc nam, chết trong nhà khóa trái cửa, cái dấu ấy nằm ngay trên cổ tay trái, đúng chỗ bắt mạch. Tiếp đến là thằng Cường con ông Bảy, mất tích hai ngày rồi người ta tìm thấy nó trong hốc cây đa cổ thụ gần đình làng, chân phải in đậm cái dấu móng ấy, da thịt hơi tái màu nhưng không có máu me gì. Dân trấn bắt đầu xôn xao, kẻ thì bảo thần long đang giận vì chưa được dâng đủ vật hiến tế, kẻ thì bảo con thuồng luồng đang chọn người để phù hộ cho việc hóa rồng. Có kẻ còn rỉ tai nhau: "Chắc có người đang chờ sẵn danh sách hiến tế đây, không biết lúc nào đến lượt mình đâu." Mấy ông già trong ban hội đồng làng thì ngồi thu lu trong đình, bàn chuyện chọn mấy đứa trẻ mồ côi, mấy người khách lạ qua đường để ném xuống hố thuồng luồng, cho xong chuyện. Đạo sĩ Trương Bất Bình xông vào trấn Giao Long Long Khẩu đúng ngày thứ bảy mưa ngớt chút xíu, cái áo tơi rách sờn, mũ nứa đội lệch, giày rơm nhét đầy bùn đất. Ông là đạo sĩ hành hương từ chùa Hương Tích, nghe mấy người buôn bán kể chuyện trấn Giao Long Long Khẩu có quỷ dữ giết người, mới vội vàng men theo bờ sông mà đến. Thẳng tiến vào đình làng, ông đẩy qua đám đông đang gào khóc, xin được xem xét thi thể các nạn nhân. Dùng kim bạc châm nhẹ vào cái dấu móng trên ngực ông Bảy, đầu kim hơi chuyển sang màu xám, Trương Bất Bình nhíu mày. Hắn lục soát thêm mấy thi thể khác, thấy tất cả đều có cùng một cái dấu, kích thước y hệt, độ sâu như nhau – làm gì có con rồng thật nào có móng đồng đều đến thế? Hắn nhớ ra, tượng đồng giao long trong miếu thờ ven sông mấy hôm trước bị gãy mất một cái móng vuốt, ban quản lý miếu báo mất cắp nhưng chẳng ai thèm để ý, cứ bảo là do chuột bọ gặm đứt. Giờ đây nước sông đã dâng đến cằm con rồng đá trên vách núi, tiếng gió hú rít qua khe đá nghe như tiếng gầm của thuồng luồng. Trương Bất Bình đứng trên bờ kè nhìn xuống hố nước đen ngòm, tay vuốt sợi râu dê, tự hỏi: Đây là điềm báo ngàn năm ứng nghiệm như lời cổ nhân, hay chỉ là một vụ án hoàn hảo mượn thần để giết người, lợi dụng cái mê tín của cả trấn để trả thù riêng, hay chiếm đoạt tài sản? Cái dấu móng rồng rơi không nên có ấy, rốt cuộc là từ thần linh, hay từ tay người?