Giáo Sư Khùng lúc nào cũng giống như một bóng ma lọt thỏm giữa khuôn viên đại học sáng lóa. Tà áo khoác bạc thếch vắt ngang ghế giảng đường, mắt đăm đăm nhìn vào công thức hóa học trên bảng như thể chúng là lời giải cho chính cuộc đời mình. Người ta nể phục ông vì trí tuệ siêu phàm, nhưng khẽ chế giễu sau lưng khi thấy dáng hình to đùng của ông vấp ngã cái uỵch vào cột cổng, sách vở bay tứ tung. Giáo Sư Khùng – cái biệt danh sinh viên đặt cho ông – chẳng sai một li. Ông biết rõ điều đó, nhưng nụ cười gượng gạo mỗi lần nghe thầy hiệu trưởng nhắc đến "chất béo có hại cho sức khỏe" vẫn khiến tim ông thắt lại. Phòng thí nghiệm lúc đêm khuya là nơi ông trốn chạy khỏi ánh mắt thế gian. Lọ huyết thanh lấp lánh dưới ánh đèn neon như lời mời gọi tội lỗi: hứa hẹn một kẻ khác – mảnh mai, quyến rũ, đủ sức thống trị mọi cuộc chơi. Giáo Sư Khùng nuốt trọn viên đắng ấy không một chút do dự. Làn da nóng ran, xương sống rùng mình như bị ai bẻ gãy rồi nắn thẳng lại. Khi mắt ông mở ra, gương mặt Buddy Love nhìn ông từ gương – hàm vuông, cằm thếp, mắt lạnh như thép. "Chào quái vật," tiếng cười của Buddy lạnh đến rợn người, "Giờ đến lượt tao tỏa sáng." Buddy quẩy tung hội sinh viên bằng điệu nhảy mê hoặc, lời chào mời ngọt ngào hơn cả đường hóa học trong lab. Carla – người từng ngượng ngùng nhận bông hồng giấy từ Sherman – giờ đỏ mặt khi Buddy thì thầm vào tai nàng những lời khiếm nhã. Giáo Sư Khùng bị dồn vào góc tối của ý thức, bất lực nhìn "phiên bản hoàn hảo" của mình phá nát mọi mối quan hệ. Bữa tiệc ở hội trường khoa thành thảm họa khi Buddy chế nhạo thầy hiệu trưởng giữa đám đông, nụ cười đầy tị hiềm: "Ông già này còn thua cả lũ chuột bạch của tôi!" Những đêm dài, Sherman giằng xé trong gương. Một bên là Buddy cười khẩy: "Không ai thèm yêu một thùng rác biết đi!" Một bên là bản thân ông – tay run rẩy cầm lọ thuốc giải, giọng nghẹn ứ: "Tôi… là nhà khoa học. Không phải kẻ hèn nhát." Cú đánh thức tỉnh đến khi Carla tìm vào lab, mắt đỏ hoe: "Tôi nhớ anh – người đã đọc thơ Emily Dickinson say sưa đến quên cả giờ ăn trưa." Giáo Sư Khùng nhận ra thứ mình cần chẳng phải thuốc tiên. Ông đập tan lọ huyết thanh cuối cùng trước ánh mắt kinh hoàng của Buddy. "Mày không thể giết tao!," gã rít lên. "Có chứ," ông thở dài, mắt nhìn thẳng vào đống thủy tinh vỡ lấp lánh, "bởi mày chỉ là con quỷ tôi tự nuôi bằng nỗi sợ." Báo đài đồn thổi về buổi thuyết trình đầy cảm hứng của giáo sư Sherman Klump – kẻ "điên" dám nói về sức mạnh của khiếm khuyết. Vẫn dáng người thùng thình, vẫn mái tóc rối bù, nhưng nụ cười ấm áp lần đầu chạm đến trái tim Carla. Ai đó vẫn gọi ông là Giáo Sư Khùng, nhưng giờ đây, ông cười đáp lại như đó là lời khen ngợi đẹp nhất đời mình.