Khuôn viên biệt thự sang trọng mang theo cái bóng của sự giàu có, nhưng không khí trong phòng khách lại ngột ngạt và bất an như cơn bão sắp giáng xuống. Luật sư Thành, người đàn ông với hai chữ "thành đạt" khắc sâu từng bước đi khẳng định, đang ngồi trên chiếc sofa da bóng loáng, tay cầm ly rượu vang đỏ đậm, nhưng những ngụm uống lại cứng đờ. Chào hỏi với người hôn thê từng chút một, nhưng ánh mắt anh cứ thỉnh thoảng trôi dài về phía con trai út, Minh. Minh, con trai út của anh, ngồi vắt vẻo trên ghế bành, vẻ ngoài lơ đãng, đôi mắt mệt mỏi lang thang khắp nơi, chỉ chạm vào bề mặt đồ vật trong phòng một cách vô hồn như thể chúng không có thật. Thành và người bạn gái anh định giới thiệu cho Minh, nhưng trong đêm hôm đó, ánh mắt hai người ấy lại bất ngờ lâm vào vùng đất khác. Cô gái - dù cố gắng tỏ ra lễ phép với vị cha chồng tương lai - lại có những cử đ giao tiếp vô cùng đáng ngại với Minh. Mỗi lần mẹ cô đi lấy nước, hoặc Thành quay sang nói chuyện với ai đó trong bếp, cô gái lại bắt đầu trò chuyện với Minh. Không phải những câu chuyện phán xét hay khuyên răn một cách suông. Thay vào đó, là những câu hỏi nhẹ nhàng, sâu sắc, như thể cô nhìn thấu được lớp vỏ ngoài mệt mỏi, dường như vô hồn. Cô hỏi về những giấc mơ Minh từng mơ hồi nhỏ, về nỗi sợ hãi anh chưa bao giờ dám kể với ai, về những cơn giận dữ anh ủ sâu trong lòng trong nhiều năm. Những câu hỏi chạm đúng vào những vết thương hằn sâu, những vết nứt trong mối quan hệ "Giữa Cha Và Con Trai" vốn luôn căng thẳng. Thành quan sát từ xa, ly rượu trong tay anh đã lạnh từ lâu. Anh thấy cách con trai mình dần thay đổi. Minh bắt đầu ngồi thẳng hơn, đôi mắt buông lơi bỗng có sức sống, nhưng đó là sự sống vụt tắt, lôi cuốn, đầy mị hoặc. Những tiếng cười thoáng qua khi cô gái thì thầm vào tai Minh nghe anh như những nhát dao cứa vào tim. Anh thấy Minh tựa đầu vào vai cô một cách dịu dàng, gương mặt e ấp nhưng lại khiến tim anh như muốn nổ tung. Một cảm giác rùng rợn dâng lên trong anh không chỉ vì sự thân mật nguy hiểm ấy, mà vì nó lấp đầy khoảng trống "Giữa Cha Và Con Trai" mà chính anh đã bỏ quên, không lấp đầy được. Mỗi ánh mắt rủ rê, mỗi cử chỉ đụng chạm vô tình ( hay hữu ý?) của cô gái với Minh như một tia lôi đánh vào bầu không khí đã ngưng đọng. Bí mật đáng ngại không chỉ nằm ở sự thân mật bén rễ quá nhanh giữa cô và đứa con trai bất ổn, mà còn ở chính Minh: cuốn sổ nhỏ anh luôn giấu trong túi áo, nơi anh ghi lại những mâu thuẫn âm ỉ với cha, những đêm tỉnh giấc vì cơn ác mộng tuổi thơ, hay những dòng chảy hiện tại vô định. Cô gái, dù vẻ ngoài dịu dàng, lại tìm cách lắng nghe nó, khám phá nó như một mỏ vàng chứa đựng sự thật chua chát về gia đình này. Sự thật mà Thành sợ hãi chính là cô gái đang bước vào nơi bé nhỏ nhất trong tâm hồn Minh – nơi vốn chỉ dành cho sự vu vơ, chán chường – và đang trồng vào đó thứ gì đó vừa để đời vừa... đầy nguy hiểm. Ánh nhìn của Thành lúc này ngập ngừng, khi thì căng thẳng như dây đàn, khi lại ánh lên một nỗi ngờ ngờ không thể nói thành lời về những bí mật sắp tràn ngập từ chính mối quan hệ "Giữa Cha Và Con Trai" vừa rồi. Chiều muộn xuống, nhưng bóng đêm trong tâm hồn Thành còn dài hơn cả màn đêm bên ngoài.