Bước vào vòng xoáy điên loạn ấy, người ta có thể thấy một cô gái không chỉ đang tự hủy diệt, mà còn đang lột trần chính bức chân dung Goddess of Love trên người mình để biến nó thành một bản nhạc đầm đìa máu và mỡ. Venus, trong mắt Brian và cả trong chính cô ngày xưa, từng là hình tượng thuần khiết của sự quyến rũ và vẻ đẹp tạo nên. Cô từng tự hào mang trên mình vẻ hào quang ấy, như một lễ hội đặc biệt dành riêng cho một người đàn ông. Rồi sự thật phũ phàng ập đến, như một cú đấm vỡ tan mọi gương. Brian – thứ tình yêu mà cô dựng nên như một đền thờ – lại là kẻ phản bội. Việc anh ta đặt thân xác và cả trái tim vào một người phụ nữ khác không chỉ là một hành động phản bội; đó là một lời tuyên ngôn tuyên chiến vào toàn bộ thế giới mà cô đã dựng lên. Nó biến Goddess of Love trong cô thành một con ma đói khát, một vị thần điên cuồng không còn nhận được cúng bái, và thay vào đó, bắt đầu tự mình ăn thịt chính mình. Trong cô, mọi thứ bắt đầu đảo lộn. Những ký ức ngọt ngào về những nụ hôn và lời hứa giờ đây trở thành những mũi kim cay đắng, chọc vào từng thớ thịt. Cô nhìn thấy Goddess of Love của mình trong gương, nhưng hình ảnh ấy đang vỡ vụn ra từng mảnh, mỗi mảnh đều phản chiếu một khuôn mặt khác nhau của nỗi đau: ghen tuông chết chóc, sự tuyệt vọng sâu thẳm, và một sự khát khao điên khùng được mô tả là "tình yêu" nhưng thực chất là sự chiếm hữu tuyệt đối. Sự bất ổn cảm xúc không còn là những cơn bão từng thời; nó trở thành một trạng thái tồn tại thường trực, một mặt trái của chính vị thần tình yêu mà cô mang trong mình. Vòng xoáy điên loạn đầy màu sắc ấy chính là cuộc hành hương đầy xiết bao trong cô. Mỗi cảm xúc dâng trào – dù là giận dữ, yêu đương quay cuồng hay tuyệt vọng theless – đều như một lớp sơn phết lên bức tranh hỗn loạn của tâm trí. Goddess of Love giờ đây không còn chi phối cô bằng sự dịu dàng, mà bằng những cơn cuồng nộ, bằng những lời thì thầm cay nghiệt bảo cô rằng chỉ có sự hủy diệt hoàn toàn (của kẻ khác và của chính mình) mới có thể cứu rỗi. Sự sa sút không kiểm soát ấy là sự sụp đổ của một vị thần, từ thiên đường rơi xuống địa ngục ngay trong chính ngôi đền thờ của nó. Và cô, Venus kia, đang bị mắc kẹt giữa đống đổ nát ấy, vừa là kẻ tàn phá vừa là món quà bị vứt bỏ, trong một vòng xoáy màu sắc chỉ còn lại một sắc thái duy nhất: màu đen của sự điên loạn.