Hà Đồng: Mi Lan Quái Đàm Mưa phùn phu phía đại lộ, những giọt nước loang rộng trên đường nhòe nhoẹt ánh đèn neon. Trong phòng thí nghiệm chuyên về sinh vật thủy sinh của cảnh sát, không khí lạnh lẽo nhưng áp lực thì đặc quánh. Chuyên gia sinh hóa Minh Hàn, với đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ, đang tỉ mẩn phân tích một mẫu vật vảy kỳ lạ thu thập từ hiện trường một vụ án mạng thảm khốc gần khu hồ Hà Đồng. Nạn nhân đều có dấu hiệu bị cắn xé, nhưng không phải bởi thú dữ – những vết thương có đặc điểm thủy sinh rõ rệt, kèm theo chất dịch nhầy mang đột biến gen chưa từng ghi nhận. “Lại một vụ nữa,” Minh Hàn thì thầm, ngón tay lướt qua hình ảnh hiện vi khuẩn dưới kính hiển vi điện tử. “Thứ gì đang sống trong hồ Hà Đồng?” Hắn – “thứ” ấy – cứ lặng lẽ như một cái bóng, xuất hiện rồi biến mất, để lại những cái xác đầy rêu phong và bùn đất. Cảnh sát gọi nó là “Quái vật Hồ Hà Đồng”. Minh Hàn, với bản lĩnh và sự kiên nhẫn của một nhà khoa học, dần dựng lên một bức tranh về sinh vật bí ẩn: một dạng đột biến từ thằn lằn nước hoặc rùa, có khả năng di cư trên cạn ngắn, sức mạnh cắn xé phi thường và tư cách sinh học… gần như con người. Vụ án mới nhất, nạn nhân là một nhà thám hiểm hoang dã, lại còn có một manh mối kỳ lạ: trong tay nạn nhân, thít chặt, là một mảnh kim loại cũ kỹ, in dòng chữ mờ: “HÀ ĐỒNG - MI LAN QUÁI ĐÀM”. Cảnh sát cho rằng đây chỉ là tên một quán bar hay một khu du lịch cũ. Nhưng Minh Hàn bỗng thấy tim đập thình thịch. “Mi Lan Quái Đàm” – ba từ đó như một cú đánh trúng tim. Nó không phải tên quán bar hay khu du lịch. Đó là biệt danh cha ông, giáo sư Minh Trí, từng dùng khi nói về dự án nghiên cứu sinh vật học độc đáo nhất đời mình. “Quái Đàm” – hồ nước kỳ dị, và “Mi Lan” – chính là tên his学着 của cha ông khi còn làm việc cùng giáo sư Walker tại Viện Sinchicorp. Một dự án bí mật, bị cấm vì… quá mức liều lĩnh. Minh Hàn đã tìm kiếm cha mình suốt mười hai năm nay kể từ ngày ông biến mất không một tiếng động, sau một chuyến công tác dài đến một khu vực hoang vu gần biên giới. Lần tìm thấy cuối cùng là một tấm ảnh mờ trong hồ sơ cảnh sát nước ngoài về một vụ cháy nhà nghi ngờ tại khu phức hợp Sinchicorp. Và giờ đây, ba từ đó lại hiện ra, như một lời thì thầm từ cõi chết. Anh lập tức yêu cầu phục chế toàn bộ hồ sơ liên quan đến giáo sư Walker và dự án “Hà Đồng” – về sau này bị gọi tên biệt danh là “Mi Lan Quái Đàm”. Tất cả các bằng chứng, từ mẫu vật “quái thú” đến vụ án mạng, đều có đường về một điểm: một cơ sở nghiên cứu ngầm, được xây dựng dưới lòng hồ Hà Đồng, nơi nước đục ngầu, rêu phong um tùm – một “địa ngục” dưới nước hoàn hảo cho những thí nghiệm đáng sợ. Quá trình điều tra dẫn Minh Hàn đến một ghi chú của cha, được mã hóa và gửi cho một đồng nghiệp cũ trước khi biến mất: “Walker muốn chinh phục bí mật của Kappa… nhưng Kappa không phải là thần thoại. Nó là hiện thực. Và tôi đã phát hiện ra… tôi là người đầu tiên.” Kappa – quái vật thủy trong thần thoại Nhật Bản: thân người, mặt rùa, chi dài, sống dưới nước. Đó chính là hình dạng của sinh vật trong các vụ án. Minh Hàn quyết định xông vào “Mi Lan Quái Đàm” – khu vực hồ Hà Đồng bí mật. Trong căn phòng ngầm lạnh lẽo, nơi những cỗ máy lọc nước tối tăm rít lên, anh đã thấy… cha. Minh Trí – không còn là hình ảnh trong ký ức một người đàn ông hiền lành, khoa học. Ông đã “biến đổi”. Da tái xám, móng tay dài và sắc, mắt to tròn phản chiếu ánh đèn xanh lạnh, phía sau gáy có một lớp vảy mỏng. Ông ngồi co ro trong một phòng giam kính, bị các dây dẫn sống và ống thông nước trao đổi chất ràng buộc. Nhưng trong ánh mắt ông, vẫn còn đó sự tỉnh táo và một nỗi đau vô tận. Khi nhìn thấy con trai, đôi mắt ấy rơi nước mắt – nước mắt của một con người, không phải quái thú. Qua những tiếng thì thầm đứt đoạn vì ống thở, cha đã kể lại. Mười lăm năm trước, khi cùng Walker phát hiện một loài sinh vật đột biến từ tế bào gốc trong mẫu đất Hà Đồng, Walker đã mưu toan tiến hành thí nghiệm “Kappa Project” – cấy ghép và kích hoạt trình diễn đột biến giải trễ trên cơ thể người, với mục đích tạo ra một loại binh sinh bí mật hoàn toàn kiểm soát được. Minh Trí, với lòng hiếu kỳ khoa học và niềm tin vào điều tốt đẹp, ban đầu đồng ý. Nhưng khi thấy những thí nghiệm đầu tiên trên người tình nguyện (một cách bí mật) dẫn đến khủng khiếp – nạn nhân chuyển hóa thành những con quái thú không còn lý trí, bị thèm khát máu và bản năng thủa – ông đã phản đối. Walker, mờ mắt vì tham vọng và tiền bạc từ các nhà tài trợ ngầm, đã cho rằng Minh Trí phản bội. Trong một cuộc đối chất, Walker đã tiêm cho Minh Trí một liều thuốc đặc biệt – một dạng virus đột biến – khiến ông bắt đầu quá trình chuyển hóa. Ông bị bắt, giam giữ trong chính “Mi Lan Quái Đàm”, trở thành đối tượng thí nghiệm sống để Walker tìm cách kiểm soát sự chuyển hóa, đồng thời cũng là nguồn gen “hoàn thiện” cho các bản sao. “Hắn… hắn dùng máu của ta… để tạo ra chúng,” Minh Trí nói, giọng khản đặc. “Các “quái thú” kia… không phải tự nhiên. Chúng là sản phẩm của Walker, dùng gen của cha con.” Minh Hàn rùng mình. Tất cả các nạn nhân, có lẽ, đều là những người từng tiếp cận Sinchicorp hoặc phát hiện ra manh mối về “Quái Đàm”. Walker và tổ chức phía sau hắn – một tập đoàn dược phẩm quân sự ngầm – giết người để che giấu, đồng thời tiếp tục thí nghiệm, giờ đang muốn bắt cha ông lại để “lấy gen tối thượng” và khai thác. Cuộc đối đầu không phải giữa cảnh sát và một con quái thú. Đó là cuộc chiến giữa một người cha bị hành hạ suốt mười hai năm và đứa con trai dám tin rằng bên trong cái xác “quái thú” kia vẫn còn linh hồn người. Và họ có chiến thắng. Khi cảnh sát ập vào, dưới sự dẫn dắt của Minh Hàn, Walker đang trong phòng điều khiển trung tâm, cười lạnh khi thấy hình ảnh cha con trên màn hình. “Đáng giá,” hắn nói. “Một bản sao hoàn hảo.” Nhưng Minh Trí, dù đã ở trạng thái chuyển hóa cao độ, vẫn duy trì được một chút ý chí. Trước khi các tay sai của Walker tấn công, ông đã phá hỏng một số ống kết nối chính, gây ra hỗn loạn. Đó là tín hiệu cho Minh Hàn. Trong hỗn loạn, với sự giúp đỡ của cha – những lời then chốt bằng tư thế, ánh mắt – Minh Hàn đã xác định được vị trí điều khiển chính và hệ thống lưu trữ dữ liệu tội lỗi của Walker. Tổ chức ngầm sụp đổ. Walker bị bắt với vô số tội danh. Các cơ sở nghiên cứu ngầm dưới lòng hồ Hà Đồng bị lộ Ánh. “Mi Lan Quái Đàm” – tên gọi bí mật của khu địa ngục sinh học này – trở thành bằng chứng sống về một chương trong lịch sử khoa học điên rồ và phi đạo đức. Sau đó, cha con Minh Hàn đã tìm thấy nhau thật sự. Không phải trong một căn phòng bệnh viện sạch sẽ, mà trong một khu bảo tồn thiên nhiên gần hồ nước. Minh Trí, với sự hỗ trợ y tế đặc biệt và một loại thuốc ức chế đột biến do chính con trai tìm ra, vẫn giữ được hình dạng người phần lớn, chỉ còn một vài dấu hiệu thủy sinh nhẹ ở các ngón tay và khuỷu tay. Họ cùng nhau viết báo cáo, làm chứng, và thành lập một quỹ nghiên cứu đạo đức về sinh vật học tiên tiến, với nguyên tắc đặt con người lên hàng đầu. Minh Hàn nhiều lần nhìn cha, trong những lúc ông ngồi bên bến hồ, tay chạm vào mặt nước như đang tìm lại ký ức về một thời đã mất. “Con đã tìm thấy cha, đúng không?” – ông hỏi một lần, giọng trầm ấm. “Vâng, con đã tìm thấy,” Minh Hàn đáp, nắm chặt tay cha. “Và lần này, con sẽ không để cha đi đâu nữa.” Họ đã vượt qua “Mi Lan Quái Đàm” – từ một hồ nước đầy quái vật và bí mật, trở thành bến đỗ bình yên cho hai linh hồn bị chiến tranh khoa học cô lập. Còn giáo sư Walker? Căn phòng giam của hắn có cửa sổ nhìn về phía hồ Hà Đồng. Mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống, hắn nghe tiếng nước vỗ, và luôn tự hỏi liệu những con “Kappa” kia, những đứa con tội nghiệp của thí nghiệm của mình, có đang lảng vảng dưới làn nước đen kịt kia không – những “quái thú” chỉ còn sót lại bản năng, không còn tư cách. Một sự trừng phạt tinh thần dai dẳng, cho chính tác giả của “Mi Lan Quái Đàm”.