Thảm Họa Thiên Thạch 2: Di Tản Ánh sáng mờ ảo của mặt trời xuyên qua lớp tro bụi dày đặc khi cánh cửa boong-ke cuối cùng mở ra. Gia đình Garrity đứng lặng giữa vùng đất Greenland khắc nghiệt – nơi đã che chở họ suốt ba năm sau ngày tận thế. Khí thở đông cứng trong không khí âm độ, tiếng gió rít như lời cảnh báo. Boong-ke sắp cạn kiệt lương thực, và quan trọng hơn: hy vọng. Paul Garrity siết chặt tay vợ, ánh mắt đau đáu nhìn về phía châu Âu xa xăm – nơi được đồn đại còn sót lại "Vùng Đất Lành" giữa đống tro tàn. Họ chuẩn bị rời đi với vài ba túi đồ, một khẩu súng han gỉ và chút nước ngọt cuối cùng. Máu họ chạy ngược khi nghĩ đến những gì chờ đợi phía trước. Hành trình băng qua vùng hoang tàn của châu Âu thử thách hơn gấp nghìn lần tưởng tượng. Những thành phố từng ngập tràn sự sống giờ chỉ là bia mộ khổng lồ. Paris nằm dưới lớp bùn đen ngòm, tháp Eiffel gãy gục tựa xác rồng. Trên con đường đầy xác xe, lũ chuột đói tranh nhau gặm nhấm thi thể chưa kịp phân hủy. Mùi tử khí và khói lưu huỳnh xộc vào mũi khiến cô bé Lily ói thốc suốt dọc đường. Chúng không chỉ chiến đấu với thiên nhiên – những nhóm sống sót man rợ luôn rình rập. Một lần, bọn chúng đuổi theo gia đình Paul đến mép vực, suýt giật đi ba lô thực phẩm cuối cùng. Nhưng thứ ám ảnh nhất lại đến từ bên trong. Vợ Paul – Clara – ngày đêm đứng nhìn những đứa con gầy trơ xương, mắt cô dần vô hồn. "Liệu chúng ta có đang dẫn chúng vào cửa tử?", cô thì thào trong cơn sốt giữa đống đổ nát Cologne. Đáp lại, Paul chỉ biết ôm gia đình, cố giữ giọng bình tĩnh: "Sống sót không phải là tồn tại. Mái nhà mới của ta phải có ánh mặt trời thật." Họ đi hết kiệt sức, ngủ nhờ trong hầm mỏ trống hoác hay toa tàu điện lật ngửa. Mỗi sáng thức dậy, hiểm nguy như bóng ma đeo bám. Cho đến một ngày mưa đá tại rặng Alps, khi nhóm người áo đen chặn đầu họ. "Tất cả đồ để lại, hoặc chết!", tiếng gầm gừ của tên cầm dao. Lily khóc thét, Paul giơ khẩu súng run rẩy. Thảm Họa Thiên Thạch 2: Di Tản không dừng ở thiên nhiên hay thiên thạch – mà nằm ở chính loài người. Nhưng đâu đó giữa biển khói mù dưới chân núi, ánh đèn leo lắt loáng thoáng. Một tiếng chuông nhà thờ vọng qua sườn đồi. Clara bỗng cười trong nước mắt: "Paul, nghe này – người ta vẫn đang sống!". Gia đình Garrity hối hả bước tiếp, lường từng hiểm họa cuối cùng. Liệu tiếng chuông kia có phải mái nhà mơ ước? Họ buộc phải tin. Vì chỉ cần đi, vẫn còn cửa sinh…