Hai Mặt Của Tamon: Từ Sân Khấu Rực Lửa Đến Góc Tối Trong Căn Hộ Chật Hẹp Kinoshita Utage vẫn nhớ rõ cái cảm giác tim đập thình thịch khi đứng trước tòa nhà chung cư đã cũ kỹ. Ánh đèn neon vàng vọt chớp tắt phía trên cửa ra vào chẳng thể nào giống với khung cảnh glamour cô từng tưởng tượng về thần tượng của mình - Fukuhara Tamon. Nhưng đây chính là địa chỉ công việc mới của cô. Utage vốn quen nhích từng bước qua những đêm học muộn, đi làm thêm tại các căn hộ ngổn ngang đồ đạc để kiếm tiền mua vé concert F/ACE. Trong căn phòng ký túc xá chật chội, poster Tamon được cô dán kín tường. Người đàn ông ấy trên sân khấu như một vị thần hắc ám: mái tóc dài rối tung, ánh mắt sắc lẹm khi anh hướng mic về phía đám đông gào khản giọng, điệu nhảy phóng khoáng với vẻ hoang dại khiến người ta nghĩ anh là loại chơi bời, ngông cuồng không thua gì hình tượng anh xây dựng. Thế nhưng ngày đầu tiên đặt chân vào căn hộ tối om của Tamon, Utage suýt tưởng nhầm mình đã nhận sai địa chỉ. Mùi sách cũ ngai ngái xộc thẳng vào mũi. Ánh sáng nhờ nhờ lọt qua khe rèm kéo kín mít. Một bóng lưng gầy guộc co ro trên sofa, đầu chúi về phía màn hình điện thoại lặng lẽ, đến cả tiếng bước chân của cô cũng không khiến người đàn ông ấy ngẩng lên. "Xin lỗi... tôi là Kinoshita, nhân viên dọn dẹp..." — Utage lắp bắp. Fukuhara Tamon dường như giật mình. Anh ngồi thẳng dậy, hai mắt mở to như thể vừa tỉnh giấc, nhưng chỉ một giây sau lại cúi gằm mặt xuống. Phản ứng của anh chẳng khác gì một con mèo hoang bị dồn vào góc tường. "Ừ... tôi cần quét nhà, đừng đụng vào phòng làm việc," — giọng nói khàn đặc, thiếu hẳn sức sống so với giọng hát nội lực cô từng nghe trong bản "Inferno" của F/ACE. Tuần đầu tiên làm việc, Utage nhận ra "Hai Mặt Của Tamon" không phải thứ có thể đong đếm bằng các buổi huấn luyện hào nhoáng hay studio ảnh. Anh tránh nói chuyện, thỉnh thoảng lén nhìn cô từ xa nhưng lại lảng đi ngay khi bị phát hiện. Đống đồ cô dọn có khi là vài cốc mì ly ăn dở để quên nhiều ngày; những tập nhạc bản viết tay xếp chồng trên bàn nhưng không một tờ nào rơi khỏi góc phòng được biến thành studio tạm. Rồi một chiều mưa, khi cô định lau dẵm sàn nhà tắm, Utage vô tình lấy nhầm chiếc khăn mặt có in lỗ hổng hình mặt quỷ — logo đặc trưng của F/ACE. "Khăn của tôi!" — Tamon bất ngờ cất tiếng từ phía sau. Khi cô quay lại, anh đứng đó nhưng không dám nhìn thẳng, tay đưa ra một cách vụng về. Chỗ vết bỏng hằn rõ trên cánh tay trái của anh khiến cô giật mình. "Hôm diễn ở Osaka..." — anh lẩm bẩm, như thể tự nói với chính mình — "pyrotechnic bị lỗi." Utage ngốc dại hỏi: "Anh không nói với fan?" Tamon bật cười khẽ, lắc đầu: "Ra sân khấu... hình ảnh phải hoàn hảo." Giây phút ấy, Utage chợt hiểu. Ánh hào quang của idol không phải mặt nạ để trốn chạy — mà là chiếc áo giáp. Fukuhara Tamon trên sân khấu là lửa, là bão, nhưng dưới lớp hình tượng ấy, anh chỉ là người đang va chạm với nỗi sợ thất bại và sự cô đơn thường trực. Chiếc máy hút bụi Utage cầm trên tay đột nhiên trở nên nặng trịch. Cô nhìn anh, kẻ miệng há hốc suốt hai năm nay bởi hình tượng chất đầy năng lượng, rồi lại đỏ mặt khi phát hiện mình đang ngắm gót chân trầy xước của anh — hậu quả của một đêm diễn vụng về chưa từng được kể trên báo. Hai Mặt Của Tamon sinh ra từ cùng một con tim. Và Utage, lần đầu tiên sau bao ngày hâm mộ mù quáng, đã muốn chạm vào cả hai.