Ánh đèn vàng vọt trong cung tẩm hắt bóng Chu Anh lên tường, khuôn mặt vị hoàng đế trẻ tựa như bức họa tái nhợt. Năm thái tử ấu thơ cùng Tiểu Man trốn quản giáo hái mận trước giờ bái tế giờ đã chìm sâu vào cõi quá khứ tựa sương mù. Trong cái đêm Chu Anh đăng cơ ấy, người bạn duy nhất biết rõ hắn sợ bóng tối ra sao đã bị tống cổ qua cửa hậu, chỉ vì cái tội "tướng mạo xâm phạm long nhan". Tiểu Man không ngoảnh lại, vạt áo lam bâu đẫm mưa dính sền sệt bùn đỏ như máu khô. "Hầu vua như hầu cọp" – lời đồn ấy dội về từ khắp ngả kinh thành khi Chu Anh hạ chiến trảm mười bảy thuộc hạ trung thành với phụ hoàng. Tiếng bước chân ai đó rón rén dưới hành lang tối nửa đêm khiến gương mặt đăm đăm bên bàn tấu sớ của hoàng đế chợt co giật. Từ sau bức màn gấm đẫm mùi trầm thối rữa, một cái bóng chập chờn hiện ra: \- Bệ hạ… đã đến giờ dùng thuốc an thần. Giọng nói rè rè cố tình nén xuống nhưng Chu Anh vẫn nhận ra cái cách kẻ thái giám vô danh cúi đầu thấp hơn bình thường – gáy trắng hếu một mảng sẹo hình chữ V mà chỉ có hắn biết đó là vết răng nanh chó dại cắn năm lên tám. Mười năm. Cái thằng nhóc hay khóc thút thít vì bị đánh tráo phần cháo ngự thiện ngày ấy giờ nép dưới lớp phấn trang điểm thái giám, da thịt tái mét vì thuốc tẩy. Chu Anh nuốt chửng tiếng thở dốc, ngón tay bấm chặt vào quầng mắt thâm quầng – đêm nào hắn cũng mơ thấy Tiểu Man gục xuống ao sen sau khi nhận tơ ngũ sắc ban "ân điển" của thái hậu. \- Đặt đó rồi lui. Lệnh vừa buông, một chén trà sủi bọt từ góc tối văng thẳng vào tay thái giám giả mạo. Tiểu Man quăng chiếc khay đồng chặn ngang cổ tay tên nội gián, nước sôi bắn lên mặt làm lớp phấn nhòe tan lộ ra vết chàm hình búp sen trên gò má trái – dấu tích bị vu tội trộm ấn bổ năm xưa. Chu Anh nghiến răng ấn chưởng xuống đầu lâu bạch phát vừa nhô ra từ bức mành, xương sọ nát vụn tựa quả hồng chín ép dưới gót đăng hồ. Cả cung điện rung chuyển tiếng quân túc vệ ập tới. Nhưng đôi mắt hai kẻ vừa thủ tiêu bằng hữu cố cựu chỉ dán chặt vào nhau. Ngón tay đẫm máu của hoàng đế chạm lên vạt áo xô xược Tiểu Man đang rách toạc ngang bụng: \- Mi không biết hầu cọp thì phải mặc giáp sắt sao? Ánh mắt kẻ vừa mạo tử nhìn xuống đoạn dao găm dính thuốc mê đang tự rút ra khỏi bụng hắn – cái chết giả hoàn hảo đã cứu mạng vị vua đa nghi suốt mười năm không dám ngủ sâu. Máu thấm ướt vạt long bào thêu kim hổ, sắc đỏ tươi như những trái mận non thuở nào còn sót lại trong kẽ răng sữa…