Căn phòng trắng toát, chỉ có tiếng máy thở khò khè và mùi khét lẹt của thiết bị y tế pha lẫn với mùi cỏ úa ngoài cửa sổ. Diana mở mắt, không hiểu mình đang ở đâu. Chồng cô, Robert, ngồi cạnh giường, tay nắm chặt tay cô, khuôn mặt thường ngày hiền từ giờ đượm một nét điềm tĩnh lạnh lùng. “Em đã tỉnh rồi,” anh nói, giọng dịu dàng quen thuộc. “Chúng ta ở Honey Bunch. Một nơi rất an toàn.” Honey Bunch. Cái tên ấy vang lên trong đầu cô như một cú vả êm ái, nhưng lại khiến dạ dày se lại. Cô không nhớ tại sao lại đến đây. Ký ức bị xé thành từng mảnh: một bữa tiệc đính hôn đầy hoa hồng, nụ hôn đầu tiên dưới ánh đèn lửa, tiếng cười giòn tan của Robert… rồi tất cả chìm vào một màn sương mờ ảo, một quãng thời gian trắng không, chỉ còn lại nỗi lo âu mơ hồ len lỏi trong lồng ngực. Những ngày đầu, cô chỉ biết lếch thếch dạo quanh khuôn viên. Honey Bunch không như bất kỳ bệnh viện hay trung tâm phục hồi chức năng nào cô từng thấy. Nó xây giữa một vùng đất hoang vu, núi non trùng điệp, chỉ có một con đường đất đỏ quanh co dẫn ra thế giới bên ngoài. Những tòa nhà gỗ sơn màu be, cửa sổ nhỏ, im lặng đến đáng sợ. Bác sĩ, y tá, tất cả đều lịch sự đến cứng nhắc, nụ cười đều đặn như đồng hồ. Họ hỏi cô về quá khứ, về các ký ức từng đứt đoạn, và ghi chú lại từng phản ứng nhỏ nhất của cô. Rồi, những mảnh ghép bắt đầu nối lại. Một đêm nằm mơ, cô thấy mình đang cười, tay cầm một chiếc ly thủy tinh, trong điện ảnh rạp chiếu bóng căn phòng tối. Robert ngồi bên cạnh, tay ôm lấy vai cô. Nhưng rõ ràng, trong giấc mơ, cô không cười thật sự. Cô nhận ra ánh mắt mình trong gương – mắt trống rỗng, như một con búp bê. Tiếp theo là mùi rượu vang đỏ nồng nàn, mùi gỗ mun của quán bar cũ kỹ mà cô và Robert thường lui tới. Cô nhớ mình đã nói gì đó, giọng cô the thé, đầy bất an. Robert, lúc đó, vẫn mỉm cười, nhưng bàn tay đặt lên tay cô siết chặt một cách đau đớn, gần như giam giữ. “Em chỉ hơi mệt thôi, Honey Bunch,” anh thì thầm trong giấc mơ, sử dụng từ ngữ quen thuộc. Một từ xưng hô thân mật, dịu dàng. Nhưng trong giấc mơ, nó vang lên như một mệnh lệnh, một lời nguyền. Rồi đến một hôm, cô lạc vào một kho lưu trữ bị khóa của trung tâm – một nơi duy nhất cô chưa từng được phép bước vào. Trên một tấm bảng mục lỗi, cô thấy tên mình, Diana, kèm theo hàng loạt mã số và ghi chú: “Đối tượng thử nghiệm thuộc tính đồng cảm và khả năng ghi nhớ có chọn lọc. Phụ thuộc vào gợi ý từ bên ngoài. Mức độ thành công: 85%.” Tim cô đập thình thịch. Thử nghiệm? Đối tượng? Cô lục tìm, và tìm thấy một tập tài liệu mỏng, bìa đã phai màu, ghi tên Honey Bunch Project. Cô mở ra. Có một bức ảnh của cô và Robert, trẻ hơn, cô ôm một chai rượu, mặt đỏ bừng, mắt không tập trung. Dòng chú thích bên dưới: “Chủ đề ban đầu: Nghiên cứu về sự dễ tổn thương và khả năng kiểm soát cảm xúc ở phụ nữ có tiền sử bạo hành tâm lý.” Cũng trong tập tài liệu, cô thấy những bản ghi âm – giọng nói của chính mình, nhưng cô không nhớ đã nói ra những lời đó. Giọng cô run rẩy, đầy tuyệt vọng: “Em không muốn sống thế này nữa…” “Anh đang làm em đau…” “Em chỉ muốn là chính mình…” Và rồi, câu trả lời u ám nhất, được ghi chú bằng nét bút chì mờ của Robert bên lề: “Phương pháp điều trị: Tạo ra một môi trường mô phỏng an toàn, loại bỏ tất cả kích thích từ bên ngoài. Kiên trì xây dựng lại ký ức phù hợp với mục tiêu phục hồi. Mã thí nghiệm: Honey Bunch. Giai đoạn hiện tại: Xóa bỏ ký ức về mối quan hệ bất thường và thay thế bằng ký ức về một cuộc hôn nhân hạnh phúc.” Diana đứng đó, trong căn kho lạnh lẽo, người run rẩy. Honey Bunch không phải là một nơi. Honey Bunch là cô. Là tên dự án. Là biệt danh mà Robert dùng để gọi cô trong những bản ghi chú, để gọi cô trong chính bản thân anh. Một tên gọi ngọt ngào, một sự lừa dối tàn nhẫn. Anh ta không đưa cô đến một cơ sở điều trị. Anh ta đã xây dựng một nhà tù tinh thần mang tên cô, và biến chính mình thành người giữ khoá, kẻ trị liệu giả mạo. Cuộc hôn nhân của họ, những tháng ngày hạnh phúc, những kỷ niệm đẹp đẽ… đều có thể là giả. Hoặc, thậm chí tệ hơn, chúng là sản phẩm của một quá trình “xử lý” ký ức lặp đi lặp lại. Robert không phải là người chồng đau khổ vì vợ bị chấn thương. Anh ta là kiến trúc sư của nỗi đau ấy, kẻ sáng tạo ra một Diana mới hoàn hảo hơn, một Diana “Honey Bunch” chỉ tồn tại trong những trang tài liệu và ý thức kiểm soát của anh. Cô vẫn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng ở hành lang. Robert đang tìm cô. Anh sẽ mỉm cười, dịu dàng hỏi: “Em đi đâu vậy, Honey Bunch? Lại lạc đường nữa rồi.” Diana nắm chặt tờ giấy trong tay, móng tay ăn vào lòng bàn tay. Cô đừng bao giờ tìm thấy con đường về nhà thực sự, bởi ngôi nhà đó – cuộc hôn nhân, tình yêu, quá khứ – có lẽ chưa từng tồn tại. Cô chỉ có một phòng thí nghiệm mang tên mình, và một kẻ giữ khoá đang đến, với một nụ cười và một tên gọi ngọt ngào đầy độc ác. Lựa chọn tiếp theo của cô sẽ quyết định, liệu cô chọn sống như con rối trong vở kịch của Robert, hay dũng cảm bước vào khoảng trống đen kịt, nơi không có ký ức giả nào có thể chờ đón.