Trước khi Meiko chuyển đi, cô đã sống trong một ngôi nhà gỗ cũ ở Akita, sáng nào cũng dậy từ 5 giờ để phụ mẹ nấu cơm hộp bán ở chợ. Ước mơ của cô không chỉ là "học ở trường sang" mà còn là được thử cảm giác sống ở chốn phồn hoa, nơi có đèn neon và tàu điện lúc nào cũng đông đúc. Vì vậy, khi vừa đặt chân đến Tokyo, niềm háo hức khiến cô chẳng để ý rằng tấm ảnh ký túc xá trong brochure đã được chỉnh sửa quá đà. Khi Meiko bước vào Hedgehog, cô bị choáng bởi mùi giấy cũ và tiếng lật trang truyện liên tục. Không phải phòng riêng, cô nhận một "phòng" vỏn vẹn 1,6 m², vừa đủ kê một nệm futon và chiếc đèn bàn. Cửa trượt ngăn cách cô với hành lang chỉ là một tấm rèm mỏng. Ban đầu cô nghĩ mình có thể chịu được, cho đến đêm đầu tiên, tiếng ai đó vừa đọc truyện vừa cười sằng sặc khiến cô mất ngủ. Công việc ở đây cũng không hề nhàn: dọn dẹp các buồng đọc sách, pha trà cho khách, sắp xếp lại hàng ngàn cuốn manga sao cho ngăn nắp. Nếu làm không tốt, cô sẽ bị trừ lương - mà lương chính là khoản tiền dùng để trừ vào học phí. Thế nên mỗi ngày cô vừa phải học bài, vừa phải "chạy sô" ở quán, cuối tuần còn phải thay ca cho các bạn khác. Dù vất vả, chính môi trường này lại giúp cô gặp những người bạn khác thường: một nữ sinh mê truyện kinh dị luôn đọc sách trong bóng tối, một nam sinh tưởng là khách quen nhưng hóa ra cũng là "dân ký túc xá" đang trốn gia đình, và một cô chủ quán luôn tỏ ra khó tính nhưng thỉnh thoảng lại lén để thêm trái cây cho các "dân cư" trong Hedgehog. Từ những mẩu chuyện nhỏ đó, Meiko dần nhận ra Tokyo không chỉ có hào nhoáng bên ngoài, mà còn là nơi mỗi người đều có góc khuất và ước mơ riêng. Tựu trung lại, cuộc sống ở Hedgehog chính là thử thách đầu đời của cô: vừa là áp lực tài chính, vừa là cơ hội để cô trưởng thành, học cách thích nghi và trân trọng những mối quan hệ bất ngờ - tất cả trong bối cảnh của Ichijouma Mankitsugurashi!.