Họ nghĩ mình chơi một trò chơi nguy hiểm, một ván cược với bóng tối. Một con quỷ, hiện thân của những dục vọng tối tăm và sự vô tâm, xuất hiện. Khế ước được ký – một đêm ở lại trong cái nơi cổ kính này, hoặc linh hồn của một người sẽ thuộc về nó. Họ cười, họ chục, họ tin rằng mình đủ thông minh để tháo chạy, hoặc đủ may mắn để không bị chọn. Nhưng rồi những trò chơi tay đôi bắt đầu. Chúng không phải những sinh vật nhỏ xíu đáng sợ từ truyện tranh. Chúng là chính những bóng ma trong gương, những cái bóng bám theo từng bước chân. Một người trong nhóm thấy tay mình tự cầm lấy con dao, một người khác phát hiện miệng mình thì thầm những lời nguyền không thuộc về ý chí mình. Họ chiến đấu, họ la hét, họ cố gắng trấn áp. Rồi có một khoảnh khắc chết người, khi ánh sáng lung linh vỡ tan và tất cả cùng nhận ra sự thật đắng cay: iPossessed. Nó không phải là thứ gì ở bên ngoài. Nó là chính họ. Những con quỷ họ đang vật lộn chính là những dục vọng không được đáp ứng, những oán hận chôn kín, sự kiêu ngạo tự hủy hoại và lòng tham vô đáy đã lấn át lý trí, đã chiếm cứ trái tim và tâm trí, biến họ thành những cỗ máy hành động theo cái tâm lý tối tăm nhất của chính mình. Khế ước không phải với một thực thể xa lạ. Nó là sự thừa nhận. Họ đã tự biến mình thành nơi trú ngụ cho những quỷ dữ ấy từ lâu, và cái đêm này chỉ là thời khắc bản chất thực sự của họ phô bày ra dưới ánh đèn mờ ảo. Chiến đấu chống lại con quỷ bên ngoài là vô nghĩa. Trận chiến thực sự là để nhận diện và đối mặt với những iPossessed đang sống trong chính thịt da mình. Làm sao để đuổi được cái bóng mà cái bóng ấy chính là chính ta?