KASABA NGỤC NGÃ Lũ bạn thân Đông, Mai, Quân, Hạnh – những đứa trẻ lớn lên từ những con hẻm nghèo nhất của thị trấn Kasaba – chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ gặp phải thứ gọi là "vận may chết người". Hành trình rời làng kiếm sống thành phố của chúng chìm trong bế tắc: Đông nợ tiền cờ bạc, Hạnh thai nghén không cha, Quân lỡ đổ bê tông lên mộ anh trai vì mải làm thuê. Một đêm mưa rỉ mái tôn, chúng lục đống phế liệu cũ sau nhà kho đã bỏ hoang hơn chục năm – cục sắt hỏng vô tình làm lộ ra khoang bê tông, bên trong xếp chồng những túi nilon đựng tiền giả, vàng thỏi, cùng một cuốn sổ ghi tên những kẻ quyền lực nhất Kasaba. Kasaba giờ chẳng khác gì một món nợ khổng lồ. Người ta rao bán ruộng vườn, cầm cố cả bàn thờ tổ tiên chỉ để đổi lấy một mớ gạo tấm. Còn bọn chúng – những kẻ ôm bom nổ chậm – ngày đêm canh giữ bí mật. Mai thì thầm tính toán mua lại mảnh đất nhỏ họ đã bán vội năm xưa, Đông nhấm nhẳng rút từng xấp tiền trả nợ cho lũ côn đồ, trong khi Quân càng lúc càng điên cuồng bảo vệ kho báu – hắn chĩa dao dọa bất cứ ai dám đề nghị trả lại. Cái chết của ông Sáu – người từng quản lý nhà kho – đến như điềm báo. Vết máu khô trên vách tường kèm lời đồn: "Bọn nó dính vào của cán bộ Xã". Bụi tre sau nhà kho không ngừng rung lên mỗi nửa đêm, như có người đào bới. Kasaba sôi sục chuyện tiền rửa trôi từ cảng biển lậu, tin đồn về lũ "chuột chợ" trúng đậm cứ len lỏi khắp quán nước, góc chợ. Hạnh chính là kẻ đầu tiên gục ngã. Bị tra khảo bởi băng nhóm đòi chia chác, cô lảo đảo tới căn nhà trống báo tin: "Tụi nó biết hết rồi". Quyết định cuối cùng buộc phải đưa ra trước rạng sáng. Cả đám ôm nhau giữa đống tiền bốc mùi mốc – không khóc được, không cười nổi. Tiếng xe máy ầm ì cắt ngang thinh không. Kasaba nín thở chờ đợi ánh bình minh sẽ vẽ lên mặt ai trong bọn chúng vết máu đầu tiên…